Thứ Sáu đến, mang theo bầu không khí oi nồng của một cơn giông sắp khởi phát. Chiếc xe limousine đen bóng của nhà họ Trịnh đỗ trước sảnh trung tâm đấu giá. Vệ sĩ bước xuống, cung kính mở cửa cho Diệp Sa. Cô bước ra, lộng lẫy trong chiếc váy nhung đen xẻ sâu phía sau lưng, cổ đeo vòng ngọc trai trị giá cả một gia tài. Trông cô hoàn hảo như một bức tượng tạc từ băng, lạnh lẽo và bất biến.
"Tôi vào trong gặp phu nhân Chủ tịch, các anh cứ đợi ở sảnh," cô ra lệnh bằng giọng điềm tĩnh nhất có thể.
Nhưng ngay khi bóng dáng mình khuất sau dãy hành lang trải thảm đỏ, Diệp Sa lập tức rẽ vào lối thoát hiểm dành cho nhân viên. Cô đã chuẩn bị sẵn một chiếc áo khoác trơn màu xám phía trong tủ đồ gửi đồ. Rũ bỏ vẻ ngoài đài các, cô tháo đôi khuyên tai kim cương, búi vội mái tóc lại rồi bước nhanh ra cửa sau, nơi một chiếc taxi đã đợi sẵn.
Tiếng sấm rạch ngang trời khi chiếc taxi dừng lại trước căn penthouse của La Diên. Diệp Sa chạy nhanh qua dãy hành lang tối tăm, hơi thở dồn dập. Cô không gõ cửa, cô đẩy mạnh nó ra như thể đang đẩy tung cánh cửa ngục tù của chính mình.
Bên trong, La Diên đang đứng trước một khung toan lớn hơn bất kỳ bức nào trước đó. Anh không mặc áo, chỉ mặc chiếc quần jeans sờn cũ vấy đầy sơn. Dưới ánh đèn vàng hiu hắt, những thớ cơ bắp trên lưng anh chuyển động uyển chuyển theo từng nét vẽ bạo liệt. Nghe tiếng động, anh xoay người lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ.
"Cô đến muộn 15 phút, phu nhân."
Diệp Sa không nói lời nào. Cô tiến lại gần, đôi giày cao gót nện trên sàn gỗ tạo thành những âm thanh sắc gọn. Cô đứng trước mặt anh, ngực phập phồng.
"Trịnh Khải đã nhận được món quà của anh," cô nói, giọng run rẩy. "Anh đang chơi một trò chơi nguy hiểm đấy, La Diên."
La Diên đặt cây cọ xuống, bước tới sát bên cô. Anh đưa tay lên, dùng những ngón tay thô ráp mơn trớn vành tai cô, nơi vừa tháo chiếc khuyên tai đắt giá.
"Tôi không chơi trò chơi. Tôi đang thực hiện một cuộc giải phẫu thẩm mỹ cho tâm hồn cô," anh thì thầm, giọng khàn đục như tiếng sỏi cọ xát. "Cô sợ hắn, hay cô sợ chính sự hưng phấn khi phản bội hắn?"
Anh bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh Diệp Sa về phía bức tường đầy những bản phác thảo chì đỏ. Anh ép cô vào đó, hai tay anh chống hai bên, bao vây lấy cô trong mùi hương nồng đậm của sơn dầu và sự nam tính hoang dã.
"Đêm nay, tôi không muốn vẽ đôi mắt cô nữa," anh cúi xuống, môi chạm vào làn da mỏng manh nơi cổ cô, hơi thở nóng hổi khiến Diệp Sa rùng mình mãnh liệt. "Tôi muốn vẽ sự phục tùng của cô."
Bàn tay anh luồn xuống sau lưng cô, chạm vào khóa kéo của chiếc váy nhung. Tiếng kim loại trượt nhẹ nghe gai người trong không gian tĩnh mịch. Chiếc váy tuột xuống, để lộ bờ vai trắng ngần dưới ánh đèn vàng vọt, nhưng lần này không có màu vẽ nào che đậy. Chỉ có ánh mắt thiêu đốt của La Diên đang lướt trên da thịt cô như một vệt lửa.
Diệp Sa nhắm mắt lại, cô không ngăn cản, cũng không thể ngăn cản. Sự thô bạo của anh mang lại cho cô cảm giác mình đang thực sự tồn tại, không phải là một "tuyệt tác" vô tri của Trịnh Khải, mà là một người đàn bà bằng xương bằng thịt với những khát khao đen tối nhất.
Bên ngoài, cơn mưa bắt đầu trút xuống tầm tã, xóa sạch mọi dấu vết của cuộc trốn chạy. Trong căn phòng này, sự căng thẳng đã đạt đến đỉnh điểm, chuẩn bị bùng nổ thành một cơn bão còn dữ dội hơn thế.