Chiếc váy nhung đen rơi chạm sàn, phát ra một tiếng động trầm đục giữa không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở. Diệp Sa đứng đó, chỉ còn lại lớp nội y mỏng manh bằng ren tối màu, trông cô như một đóa hoa trà bị tước bỏ lớp đài hoa cứng nhắc, lộ ra phần nhụy mềm yếu và run rẩy nhất.
La Diên không vồ vập. Anh là một kẻ săn mồi kiên nhẫn, thích thưởng thức sự tan rã của con mồi trước khi thực sự chiếm lấy. Anh chậm rãi lùi lại vài bước, cầm lấy một cây cọ lớn, đầu lông mềm mại nhưng thấm đẫm một loại dung dịch bóng mờ.
“Lên bục,” anh ra lệnh, giọng nói không có chút ấm áp nào, chỉ có sự chuyên chế của một người chủ đang điều khiển vật mẫu.
Diệp Sa bước lên bục gỗ, đôi chân trần cảm nhận được sự thô ráp của những vệt màu khô trên bề mặt gỗ. Cô cảm thấy mình trần trụi hơn bao giờ hết, không chỉ vì thiếu thốn vải vóc, mà vì dưới ánh đèn cao áp này, mọi bí mật, mọi sự thèm khát và cả sự đê hèn trong cô đều bị phơi bày dưới nhãn quan của La Diên.
“Quỳ xuống, hai tay vòng ra sau gáy,” La Diên bước tới, dùng đầu cọ lạnh lẽo lướt dọc theo sống lưng cô. “Đừng nhìn tôi như một người tình. Hãy nhìn tôi như kẻ đang cầm dao mổ xẻ cuộc đời cô.”
Diệp Sa làm theo, hơi thở cô dồn dập, lồng ngực phập phồng. Sự tiếp xúc của đầu cọ trên da thịt tạo nên những cơn rùng mình không kiểm soát. Anh bắt đầu đổ màu lên người cô – không phải bằng những nét vẽ tỉ mỉ, mà là bằng những mảng màu loang lổ trực tiếp từ bảng pha. Màu vẽ lạnh buốt chạm vào làn da nóng hổi, tạo nên một sự tương phản đầy nhục cảm.
Nhưng ngay khi sự căng thẳng giữa hai người đang dâng cao đến mức tưởng như chỉ một cái chạm tay nữa sẽ bùng nổ, thì một tiếng đập cửa dồn dập vang lên từ phía dưới cầu thang.
Rầm! Rầm! Rầm!
Diệp Sa giật bắn mình, suýt chút nữa ngã khỏi bục gỗ. Gương mặt cô cắt không còn giọt máu. “Trịnh Khải?”
La Diên nheo mắt, ánh nhìn của anh đanh lại, sự hoang dại thường ngày thay bằng một vẻ lạnh lùng nguy hiểm. Anh không hề tỏ ra sợ hãi, trái lại, anh dường như đã lường trước được điều này. Anh chậm rãi nhặt chiếc áo sơ mi vứt trên ghế, khoác lên vai Diệp Sa, nhưng không che chắn kỹ càng, chỉ để nó hững hờ che đi những phần nhạy cảm nhất.
“Ở yên đây,” anh thì thầm, bàn tay siết nhẹ cổ tay cô như một lời trấn an đầy sắt đá.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên cầu thang sắt. Cánh cửa penthouse bị đẩy tung ra. Một người đàn ông bước vào, hơi thở hổn hển, quần áo ướt đẫm nước mưa. Nhưng đó không phải là Trịnh Khải.
Đó là Lâm – trợ lý thân tín nhất của Trịnh Khải, người vốn luôn được giao nhiệm vụ theo sát Diệp Sa. Lâm đứng sững lại trước cảnh tượng bên trong: người phu nhân đài các mà anh ta luôn kính trọng giờ đây đang ngồi trên bục gỗ, cơ thể vấy bẩn màu vẽ, khoác chiếc sơ mi của một gã họa sĩ phong trần, đôi mắt đầy tội lỗi và hoảng loạn.
“Phu nhân… tôi đã nghi ngờ, nhưng tôi không ngờ nó lại đến mức này,” Lâm nói, giọng run rẩy vì kinh ngạc và cả một chút thất vọng cay đắng. “Ngài Trịnh đang trên đường tới đây. Tôi đã tìm cách ngắt định vị của vệ sĩ nhưng không ngăn được ngài ấy lâu hơn nữa.”
Diệp Sa sụp đổ hoàn toàn. Cô hiểu điều này có nghĩa là gì. Sự sụp đổ của một đế chế, sự chấm hết của danh dự.
La Diên bước lên phía trước, chắn giữa Lâm và Diệp Sa. Anh nở một nụ cười khinh bạc, tay lấy một điếu thuốc châm lửa, làn khói xám xịt phả vào không trung.
“Vậy thì bảo chủ của anh nhanh lên một chút,” La Diên nói, giọng điệu đầy khiêu khích. “Bức tranh sắp xong rồi, và tôi không muốn khán giả chính của mình bỏ lỡ phân cảnh cao trào nhất.”
Lâm nhìn La Diên đầy căm phẫn, rồi nhìn sang Diệp Sa: “Thưa phu nhân, nếu bà đi ngay bây giờ theo cửa thoát hiểm phía sau, tôi có thể nói dối rằng tôi đã mất dấu bà từ trung tâm đấu giá. Đây là cơ hội cuối cùng để bà quay lại làm một con búp bê trong tủ kính.”
Diệp Sa nhìn Lâm, rồi nhìn sang La Diên. Một bên là sự bình yên giả tạo nhưng an toàn, một bên là vực thẳm đầy mê hoặc nhưng có thể khiến cô tan xương nát thịt. Cô đứng dậy, chiếc áo sơ mi của La Diên trượt xuống một bên vai, để lộ vệt màu đỏ rực vẫn còn ướt trên làn da trắng.