Không gian căn penthouse dường như bị bóp nghẹt bởi sự đối lập của hai luồng không khí: sự chính trực, run rẩy của Lâm và vẻ ngạo mạn, bất cần của La Diên. Diệp Sa đứng đó, trên bục gỗ cao, nơi cô vừa là một tuyệt tác, vừa là một tội đồ.
Lâm vẫn đứng ở ngưỡng cửa, nước mưa từ ống quần anh ta nhỏ xuống sàn thành từng vệt dài. "Phu nhân, xin hãy đi theo tôi. Chỉ cần bà rời khỏi đây ngay bây giờ, tôi sẽ xóa mọi dấu vết. Danh dự của bà, của nhà họ Trịnh vẫn có thể cứu vãn."
Diệp Sa nhìn đôi bàn tay mình – chúng lấm lem những vệt màu đỏ thẫm và than chì. Cô nhìn sang La Diên. Anh không hề lên tiếng cầu xin cô ở lại, cũng không đẩy cô đi. Anh chỉ đứng đó, chậm rãi rít một hơi thuốc dài, làn khói che mờ đi gương mặt góc cạnh. Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm ấy, cô thấy một sự thách thức: Cô muốn sống như một con búp bê được lau chùi bóng loáng, hay muốn làm một bức tranh rách nát nhưng có linh hồn?
"Tôi không quay về đâu," Diệp Sa cất tiếng, giọng cô mỏng manh nhưng không hề đứt quãng.
Lâm sững sờ: "Bà có biết ngài Trịnh sẽ làm gì không? Ngài ấy sẽ hủy hoại bà, hủy hoại cả gã họa sĩ này. Đây không phải là tình yêu, đây là sự tự sát!"
"Phải, là tự sát," Diệp Sa bước xuống khỏi bục gỗ, đôi chân trần chạm vào mặt sàn lạnh ngắt. Cô không cài lại chiếc sơ mi của La Diên mà chỉ hững hờ khoác nó, để mặc những vệt màu trên cơ thể phô bày trước mắt Lâm. "Nhưng ít nhất, ở đây tôi cảm nhận được nỗi đau của chính mình. Còn ở bên cạnh Trịnh Khải, tôi ngay cả cảm giác đau cũng không được phép có."
La Diên bật cười, một tiếng cười khàn đục đầy thỏa mãn. Anh tiến lại gần, vòng tay qua eo Diệp Sa, kéo cô sát vào lồng ngực nóng hổi của mình ngay trước mặt Lâm. Hành động này như một nhát dao đâm thẳng vào sự kiêu hãnh của nhà họ Trịnh.
"Anh nghe thấy rồi đấy," La Diên nhìn Lâm, ánh mắt sắc lẹm. "Về báo với chủ của anh, rằng món đồ chơi của hắn đã hỏng rồi. Tôi đã tháo tung nó ra, và giờ tôi đang lắp ráp nó lại theo cách của tôi."
Lâm siết chặt nắm đấm, anh ta nhìn Diệp Sa một lần cuối với ánh mắt thất vọng cùng cực rồi quay lưng bước đi. Tiếng bước chân nện trên cầu thang sắt xa dần, để lại một khoảng lặng đầy giông bão.
Diệp Sa tựa đầu vào vai La Diên, cơ thể cô bắt đầu run lên bần bật khi cơn hưng phấn của sự phản kháng qua đi, nhường chỗ cho nỗi sợ hãi thực tại. "Hắn sẽ đến đây thật sao?"
La Diên xoay người cô lại, dùng đôi tay đầy vệt màu nâng khuôn mặt cô lên. Anh nhìn sâu vào đôi mắt đang chứa đầy sự hỗn loạn của cô.
"Hắn đang đến. Và đây chính là lúc bức tranh của chúng ta cần một gam màu mạnh nhất."
Anh không hôn cô dịu dàng. Anh nghiến lấy đôi môi cô như muốn truyền vào đó sự điên rồ của mình. Giữa mùi sơn dầu nồng nặc và hơi thở dồn dập, họ nghe thấy tiếng động cơ xe gầm rú bên dưới tòa nhà. Ánh đèn pha của chiếc xe limousine quét qua cửa sổ penthouse như một vầng sáng của sự phán xét.
Trịnh Khải đã đến.
Giai đoạn đầu tiên của tội lỗi đã khép lại. Một cuộc đối đầu đẫm máu và đầy tính nghệ thuật giữa kẻ sở hữu và kẻ giải phóng sắp sửa bắt đầu.