Ánh sáng xanh từ màn hình Macbook hắt lên gương mặt Nam, phản chiếu một đôi mắt lờ đờ với những tia máu li ti. Kim đồng hồ trên tường văn phòng nhích dần về con số mười hai. Xung quanh anh, tiếng gõ bàn phím lạch cạch và tiếng điều hòa chạy rì rì tạo nên một thứ âm thanh đặc quánh, thứ âm thanh của sự tận hiến đến kiệt cùng.
"Nam, số liệu quý này của em có vấn đề ở trang 24."
Tiếng của sếp vang lên, lạnh lùng và khô khốc. Nam giật mình, anh cố gắng điều tiêu ánh nhìn vào những con số đang nhảy múa trên file Excel. Anh muốn trả lời, muốn giải thích rằng đó là sai số do bên đối tác cung cấp chậm, nhưng ngay khoảnh khắc anh định mở miệng, một tiếng e...e...e chói tai bỗng nhiên vang lên trong đầu.
Ban đầu, nó chỉ như tiếng muỗi vo ve, nhưng chỉ vài giây sau, nó bùng lên thành một cơn sóng âm dữ dội, nuốt chửng mọi âm thanh xung quanh. Gương mặt sếp vẫn đang mấp máy, các đồng nghiệp vẫn đang ghi chép, nhưng với Nam, thế giới vừa bị nhấn chìm vào một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh không nghe thấy gì nữa, ngoài tiếng rít dài của những dây thần kinh đang biểu tình.
Nam đưa tay lên bóp chặt thái dương. Một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, chúng đang run rẩy một cách vô thức. Mười năm qua, anh đã sống như một cỗ máy được lập trình hoàn hảo: thức dậy lúc 6 giờ sáng, uống một ly Americano đặc không đường, làm việc đến đêm muộn, và coi việc đạt được KPI là hơi thở. Anh tự hào về danh xưng "người trẻ thành đạt", về căn hộ cao cấp đang trả góp, về những bộ vest phẳng phiu không một nếp gấp.
Nhưng lúc này, chiếc cà vạt trên cổ bỗng siết chặt lại như một sợi dây thừng.
Nam đứng bật dậy, chiếc ghế xoay va vào bàn tạo nên một tiếng động mà anh chỉ có thể cảm nhận qua rung động dưới sàn nhà. Anh mặc kệ ánh mắt ngơ ngác của mọi người, mặc kệ tập hồ sơ đang dang dở, anh lảo đảo bước ra khỏi phòng họp. Hành lang văn phòng dài hun hút, ánh đèn led trắng xóa khiến anh chói mắt. Anh lao vào nhà vệ sinh, vục nước lạnh lên mặt.
Nhìn mình trong gương, Nam không nhận ra người đàn ông 32 tuổi có làn da xám xịt và quầng thâm sâu hoắm kia. Đó không phải là người thành đạt. Đó là một tù nhân của chính những kỳ vọng mà anh tự tạo ra.
Tiếng ù tai bắt đầu dịu đi, thay vào đó là một sự im lặng trống rỗng đến tận cùng. Nam nhận ra mình không còn sợ hãi nữa. Một cảm giác mệt mỏi chưa từng có bao trùm lấy anh, không phải cái mệt sau một đêm thức trắng, mà là sự kiệt quệ từ trong cốt tủy. Tâm hồn anh giống như một chiếc pin đã bị xả cạn đến mức không còn khả năng tái sạc.
Anh quay lại bàn làm việc, chậm rãi thu dọn đồ đạc. Một vài đồng nghiệp thân thiết đi ngang qua, khẽ hỏi: "Nam, mệt quá à? Về nghỉ sớm đi, mai làm nốt."
Nam không đáp, anh chỉ mỉm cười - một nụ cười nhợt nhạt và khó hiểu. Anh không thu dọn để về nghỉ cho ngày mai. Anh đang thu dọn để rời đi.
Bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, không khí se lạnh của đêm thành phố ập vào mặt. Đường phố vẫn nhộn nhịp, ánh đèn neon xanh đỏ từ những biển hiệu quảng cáo rực rỡ đến mức nhức nhối. Nam đứng dưới chân tòa nhà chọc trời bằng kính và thép, ngước nhìn lên tầng 25 nơi ánh đèn vẫn đang sáng rực. Ở đó, người ta vẫn đang chiến đấu cho những con số tăng trưởng, cho những vị trí cao hơn. Còn anh, anh thấy mình giống như một mảnh vỡ vừa rơi ra từ một bộ máy khổng lồ, nhỏ bé và thừa thãi.
Anh bắt một chuyến taxi về nhà. Thay vì vào căn hộ tiện nghi của mình, Nam lại bấm thang máy lên tầng cao nhất. Tòa nhà này có một khoảng sân thượng phía sau khu kỹ thuật, nơi hầu như chẳng ai ghé tới.
Nam đẩy cánh cửa sắt rỉ sét, tiếng kẽo kẹt vang lên khô khốc. Sân thượng lộng gió. Từ đây nhìn xuống, thành phố như một thảm trang sức lấp lánh nhưng lạnh lẽo. Dưới chân anh, mặt sàn bê tông loang lổ những vệt nước mưa đọng lại từ chiều, vài mảnh rác vương vãi và bụi bặm của những ngày bỏ hoang.
Nam ngồi bệt xuống sàn bê tông còn vương chút hơi ấm của nắng ban ngày. Anh tháo đôi giày da bóng loáng, để đôi bàn chân trần chạm vào bề mặt nhám xì của sàn nhà. Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu cái mùi của đêm, mùi khói bụi trộn lẫn với hơi ẩm.
Trong bóng tối nhập nhẹm nơi góc tường, anh thoáng thấy bóng dáng của một vật thể nhỏ bé. Đó là một chậu nhựa vỡ cạnh, bên trong là một cây xương rồng hình tròn, đầy gai nhọn, nằm chỏng chơ dưới lớp đất khô trắng xóa như tro tàn. Chẳng ai biết nó ở đó từ bao giờ, chẳng ai tưới tắm, cũng chẳng ai cần nó. Nó cô độc, cứng nhắc và đang chết dần giữa một sa mạc bê tông.
Nam đưa tay chạm nhẹ vào một chiếc gai. Cơn đau nhói ở đầu ngón tay khiến anh thấy mình thực sự còn sống.
"Mày cũng mệt rồi, đúng không?" Nam thì thầm.
Đêm đó, người ta thấy một "giám đốc dự án" đầy triển vọng biến mất khỏi danh sách nhân sự của một tập đoàn lớn. Không một lời từ biệt rầm rộ, không một thông báo nghỉ việc chính thức trên mạng xã hội. Nam chỉ để lại một tờ đơn ngắn gọn đặt trên bàn sếp vào sáng sớm hôm sau.
Anh quyết định dừng lại. Không phải để kết thúc, mà để thử xem, liệu giữa đống đổ nát của sự kiệt quệ này, anh có thể bắt đầu bén rễ lại như một mầm cây hay không.