MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Nứt Nảy MầmChương 2

Vết Nứt Nảy Mầm

Chương 2

1,112 từ · ~6 phút đọc

Nam tỉnh dậy khi ánh nắng gắt gỏng của mười giờ sáng xiên qua lớp rèm cửa mỏng, rạch một đường sắc lẹm trên ga giường màu xám tro. Theo thói quen của mười năm qua, cánh tay anh vô thức quờ quạng trên bàn cạnh giường để tìm chiếc điện thoại. Anh cần kiểm tra email, cần xem tin nhắn Slack, cần biết xem thế giới đã vận hành đến đâu trong vài tiếng anh thiếp đi.

Nhưng khi những ngón tay chạm vào mặt kính lạnh lẽo, Nam bỗng khựng lại. Một cảm giác sợ hãi chạy dọc sống lưng, giống như người ta vừa nhìn thấy một con rắn độc nằm ngay nơi mình định đặt tay xuống. Anh rụt tay về, cuộn mình vào trong chăn, trùm kín đầu.

Điện thoại vẫn rung. Rrrr… rrrr… Tiếng rung truyền qua mặt gỗ, dội vào không gian tĩnh lặng của căn phòng nghe như tiếng trống dồn. Anh biết ai đang gọi. Sếp, đồng nghiệp, đối tác, hoặc có lẽ là mẹ anh gọi để hỏi xem tháng này anh có về quê ăn giỗ không. Mỗi tiếng rung là một sợi dây vô hình thắt chặt lấy ngực Nam, khiến hơi thở anh trở nên ngắn và gấp gáp.

Anh nhớ về một tuần trước, khi anh vẫn còn là "Nam Project Manager". Một ngày của anh được tính bằng từng phút. Bữa sáng là miếng bánh mì khô khốc nhai vội trên xe Grab. Bữa trưa là những cuộc thảo luận gay gắt về tiến độ dự án mà cơm trên đĩa chưa kịp nguội đã phải dọn đi. Có những đêm, anh đứng dưới vòi sen, nước nóng xối xả nhưng đầu óc vẫn đang tính toán tỷ lệ chuyển đổi và chi phí cơ hội.

Anh giống như một chiếc lò xo bị nén chặt đến mức tối đa, và người ta vẫn tiếp tục đè thêm những tảng đá trách nhiệm lên đó, mỉm cười bảo rằng: "Cố lên, em là trụ cột của phòng mà."

Chiếc lò xo không gãy ngay lập tức. Nó chết dần từ bên trong.

Nam bước ra khỏi giường, cảm giác đôi chân mình bủn rủn. Anh đi vào bếp, mở tủ lạnh. Trống rỗng. Ngoài vài chai nước suối và một hộp sữa đã hết hạn, chẳng có gì để bỏ vào bụng. Anh nhìn vào ngăn đá, chỉ thấy lớp tuyết dày bám chặt lấy thành tủ, lạnh lẽo và vô hồn y hệt cuộc đời anh lúc này.

Bất chợt, anh nhìn thấy chiếc đơn xin nghỉ việc mình đã soạn sẵn và in ra từ đêm qua, vẫn nằm im lìm trên bàn ăn. Anh đã ký tên, một chữ ký dứt khoát đến mức xé nhẹ mặt giấy. Khoảnh khắc ký tên đó, anh cảm thấy một sự giải thoát kỳ lạ, nhưng ngay sau đó là một khoảng không vô định. Nếu không làm việc, mình là ai? Nếu không có danh thiếp với chức danh in mạ vàng, mình còn lại gì?

Nam với tay lấy chiếc điện thoại, hít một hơi thật sâu rồi tắt nguồn. Màn hình tối đen. Sự im lặng đột ngột ập đến khiến tai anh lại bắt đầu có tiếng vo ve nhẹ.

Anh cần thoát khỏi bốn bức tường sực nức mùi máy lạnh và bụi mịn này. Anh vớ lấy chiếc áo khoác gió cũ, xỏ chân vào đôi dép lê – thứ mà trước đây anh chỉ dùng để đi đổ rác – và bước ra ngoài.

Nam không xuống phố. Anh lại đi lên sân thượng.

Ban ngày, sân thượng trông tồi tàn hơn đêm qua nhiều. Những tấm tôn rỉ sét, những đường ống nước bám rêu đen và cái nắng cháy da thịt của Sài Gòn phơi bày mọi sự cũ kỹ. Nhưng giữa cái nắng ấy, Nam lại thấy dễ chịu hơn ở trong căn hộ sang trọng phía dưới. Ở đây, ít nhất anh cũng cảm thấy mình không phải gồng mình để tỏ ra chuyên nghiệp.

Anh tiến về phía góc tường, nơi chậu xương rồng nhỏ vẫn nằm đó. Dưới ánh nắng gắt, nó trông còn thảm hại hơn. Những cái gai nhọn xỉn màu, thân cây co rúm lại vì thiếu nước, bám đầy bụi than từ những tòa nhà lân cận. Nam ngồi xổm xuống, quan sát nó một hồi lâu.

"Mày chịu đựng giỏi thật đấy," anh lẩm bẩm.

Anh lấy chai nước suối còn dở trong túi áo, thận trọng đổ một ít vào gốc cây. Mặt đất khô cằn đến mức nước không thấm xuống ngay mà trôi tuột ra ngoài qua kẽ nứt của chậu nhựa. Nam dùng một mảnh gỗ mục gần đó, tỉ mẩn xới nhẹ lớp đất cứng ngắc lên. Anh làm một cách chậm chạp, như thể đây là công việc quan trọng nhất thế giới vào lúc này.

Một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào tâm trí anh khi đầu ngón tay vô tình chạm vào đất. Nó thô ráp, bẩn thỉu nhưng lại thật vô cùng. Đất không biết nói dối, đất không đòi hỏi KPI, đất chỉ lặng lẽ đón nhận những gì người ta trao cho nó.

Đột nhiên, tiếng chuông gió từ một căn hộ nào đó bên dưới vọng lên, thanh mảnh và nhẹ bẫng. Nam ngẩng đầu nhìn trời. Bầu trời hôm nay xanh ngắt, không một gợn mây. Lần cuối cùng anh thực sự nhìn lên bầu trời là khi nào? Chắc là từ vài năm trước, hoặc có lẽ là lâu hơn thế, khi anh còn chưa biết thế nào là "áp lực thăng tiến".

Cơn gió mạnh thổi qua làm tóc anh rối bù. Nam nhắm mắt lại, mặc kệ cái nắng đang sạm đi làn da công sở nhợt nhạt của mình. Anh thấy lòng mình nhẹ tênh như một chiếc lá rụng, dù chưa biết sẽ đáp xuống đâu, nhưng ít nhất, anh đã không còn phải gồng mình để treo lơ lửng trên cành cây mục ruỗng ấy nữa.

Chiếc lò xo cuối cùng cũng đã bung ra. Nó không bật ngược lại để gây thương tích cho ai cả, nó chỉ đơn giản là nằm bẹp xuống, chấp nhận sự thật rằng nó đã mệt đến mức không thể co dãn được nữa.

Nam mở mắt, nhìn chậu xương rồng đã được tưới nước. Những giọt nước lấp lánh đọng lại trên gai cây như những viên kim cương nhỏ giữa sa mạc. Anh đứng dậy, phủi bụi trên tay, và lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh thấy bụng mình cồn cào vì đói.

Một cơn đói thật sự của con người, không phải cơn đau dạ dày vì stress.