MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Nứt Nảy MầmChương 5

Vết Nứt Nảy Mầm

Chương 5

1,146 từ · ~6 phút đọc

Nam thức dậy với những khớp ngón tay đau nhức. Việc hì hục khuân vác thùng xốp và trộn đất cả ngày hôm qua đã để lại những dấu vết vật lý lên cơ thể vốn chỉ quen cầm bút và gõ phím của anh. Anh bước ra sân thượng, hy vọng sẽ nhìn thấy một phép màu nào đó – như thể những hạt giống anh gieo đêm qua đã ngay lập tức vươn vai thành cây xanh.

Nhưng mặt đất trong những chiếc thùng xốp vẫn im lìm, đen thẫm và lạnh lẽo. Những hạt mồng tơi, rau muống vẫn đang ngủ vùi đâu đó dưới lớp đất dày. Sự im lặng của thiên nhiên bắt đầu khiến một người vốn quen với nhịp độ "tức thì" của công nghiệp như Nam cảm thấy bồn chồn.

Ở văn phòng, anh gửi một email, năm phút sau sẽ có phản hồi. Anh chạy một lệnh quảng cáo, một giờ sau sẽ có số liệu đổ về. Nhưng ở đây, anh đã bỏ ra năm tiếng đồng hồ lao động chân tay, và đổi lại là con số không tròn trĩnh.

Sự thiếu kiên nhẫn bắt đầu xâm chiếm lấy anh. Nam tưới nước, rồi lại xới nhẹ lớp đất lên xem hạt giống có còn đó không. Anh lặp lại hành động ấy đến lần thứ ba trong buổi sáng, cho đến khi một giọng nói khàn khàn vang lên từ phía sau:

"Cậu cứ bới lên thế thì đến mùa quýt nó cũng chẳng nảy mầm được đâu."

Nam giật mình quay lại. Một người đàn ông luống tuổi, mặc chiếc áo ba lỗ màu cháo lòng, tay cầm một chiếc radio cũ đang rè rè bản tin thời sự, đang đứng dựa lưng vào bể nước. Đó là ông Ba, người phụ trách kỹ thuật của tòa nhà, cũng là người đã đồng ý cho Nam thuê lại căn phòng kho.

"Cháu chỉ muốn kiểm tra xem hạt có bị thối không thôi ạ," Nam ngượng ngịu giải thích.

Ông Ba bước lại gần, nhìn đống thùng xốp rồi nhổ một bãi nước miếng khô xuống sàn bê tông, tặc lưỡi: "Đất này cậu trộn nhiều xơ dừa quá, giữ nước lâu, mà cậu cứ tưới lấy tưới để thế kia thì nó úng thật đấy. Trồng cây không giống như chạy dự án của các cậu đâu, không thể dùng tiền hay sức ép mà bắt nó lớn nhanh được."

Ông Ba cúi xuống, nhặt một hạt mầm rau muống bị Nam vô tình xới tung lên, nhẹ nhàng ấn nó xuống lại.

"Đời cái cây nó có nhịp của nó. Phải đợi đủ nước, đủ nắng, và quan trọng nhất là đủ thời gian để cái rễ nó bám chắc vào đất. Cậu càng nôn nóng, cậu càng giết nó sớm."

Nam lặng người. Câu nói của ông già giữ kho chạm đúng vào cái huyệt đạo mà anh đang cố che giấu. Anh bỏ việc vì kiệt sức, nhưng anh lại mang nguyên cái tâm thế hối hả ấy vào cuộc sống mới này. Anh muốn "chữa lành" thật nhanh, muốn bình yên ngay lập tức để chứng minh cho mọi người thấy quyết định của mình là đúng.

"Cháu hiểu rồi, cháu cảm ơn bác."

"Chưa hiểu đâu," ông Ba vừa bỏ đi vừa nói vói lại, "khi nào cậu nhìn thấy cái cây nó héo mà cậu vẫn bình tĩnh ngồi uống trà được, thì lúc đó cậu mới hiểu."

Buổi chiều hôm đó, một thử thách thực tế hơn ập đến. Điện thoại của Nam rung lên – là thông báo từ ngân hàng. Khoản trả góp định kỳ cho căn hộ cũ vẫn tự động trừ vào tài khoản, dù anh đã nhượng lại hợp đồng nhưng các thủ tục pháp lý vẫn chưa hoàn tất để chuyển giao nợ. Con số dư tài khoản sụt xuống một mức báo động.

Nam ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế nhựa duy nhất trên sân thượng. Áp lực tiền bạc giống như một con quái vật núp dưới bóng tối, giờ đây bắt đầu nhe nanh múa vuốt. Anh bắt đầu tính toán: Nếu không tìm ra nguồn thu nhập mới trong vòng một tháng tới, anh sẽ thực sự trắng tay.

Ý nghĩ "Hay là quay lại xin việc?" vụt sáng lên trong đầu anh như một chiếc phao cứu sinh. Chỉ cần một cuộc gọi, một lời xin lỗi, anh có thể lại có tiền, lại có sự an toàn. Nhưng rồi anh nhìn xuống đôi bàn tay lấm lem đất cát, nhìn chậu xương rồng đang vươn mình đón nắng. Nếu quay lại, anh sẽ lại là một cỗ máy, và lần này, có lẽ chiếc lò xo trong anh sẽ gãy hẳn, không bao giờ nối lại được.

Anh quyết định tắt điện thoại, cất nó vào sâu trong ngăn kéo.

Để giết chết sự lo âu, Nam quay lại với khu vườn. Anh không bới đất nữa. Thay vào đó, anh dành thời gian để quan sát. Anh quan sát cách những tia nắng di chuyển trên sàn bê tông qua từng giờ để sắp xếp lại vị trí các thùng xốp. Anh quan sát những giọt sương đọng lại trên gai xương rồng vào mỗi sớm mai.

Ngày thứ năm của cuộc sống "ẩn sĩ".

Khi Nam vừa mở cửa bước ra sân thượng, anh bỗng khựng lại. Giữa màu nâu xám xịt của đất trong chiếc thùng xốp đầu tiên, một chấm xanh li ti, mỏng manh như sợi tơ nhưng rực rỡ đến lạ kỳ, đang đội lớp đất cứng để vươn lên. Một mầm rau muống.

Nam quỳ hẳn xuống sàn, không dám thở mạnh vì sợ luồng hơi của mình làm gãy cái mầm non nớt ấy. Rồi anh nhìn sang bên cạnh, một mầm nữa, hai mầm nữa... Chúng đồng loạt cựa mình, bắt đầu một cuộc hành trình gian khó nhưng đầy kiêu hãnh.

Nam thấy khóe mắt mình hơi cay. Những mầm xanh này không cần anh thúc ép, không cần anh lo lắng, chúng chỉ cần anh cho chúng một nền đất ổn định và... sự im lặng.

Đúng lúc đó, cô bé hàng xóm hôm trước – bé Mây – lại chạy lên, mặt mếu máo: "Chú ơi, hoa hướng dương của cháu bị con gì cắn mất lá rồi!"

Nam đứng dậy, phủi bụi trên gối, mỉm cười với cô bé: "Để chú xem nào. Đừng lo, nó chỉ đang gặp chút thử thách thôi. Chúng ta sẽ cùng học cách kiên nhẫn với nó, được không?"

Lần đầu tiên, Nam cảm thấy mình không còn là một kẻ thất nghiệp đang trốn chạy. Anh là một người làm vườn, và bài học đầu tiên anh học được từ đất mẹ không phải là sự tăng trưởng, mà là sự chấp nhận: Chấp nhận rằng mọi thứ tốt đẹp đều cần thời gian để bén rễ.