Nam dành cả buổi chiều để thực hiện một công việc mà trước đây anh cho là phí thời gian: Kiểm kê cuộc đời mình.
Căn hộ chung cư cao cấp ở tầng 15 này vốn là niềm tự hào của anh. Nó có cửa kính sát trần nhìn ra toàn cảnh thành phố, có hệ thống loa âm trần thông minh và những món đồ nội thất tối giản đắt đỏ. Nhưng khi ngồi giữa phòng khách vắng lặng, Nam nhận ra mình chẳng sở hữu cái gì trong số này cả. Tất cả đều là những khoản nợ. Tiền trả góp hàng tháng, phí quản lý, tiền điện nước dịch vụ... chúng là những cái xúc tu khổng lồ luôn chực chờ hút cạn số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại của anh.
Anh cầm bút chì, vạch ra một bảng thu chi trên tờ giấy trắng. Con số hiện ra rõ ràng và tàn nhẫn: Với số tiền hiện có, anh chỉ có thể trụ lại đây tối đa ba tháng nếu không có thu nhập.
"Mày không thể chữa lành trong một cái hang đắt đỏ như thế này được, Nam ạ," anh tự giễu.
Quyết định tiếp theo đến nhanh hơn anh tưởng. Nam đăng tin cho thuê lại căn hộ của mình dưới hình thức nhượng hợp đồng. Anh thu dọn tất cả những bộ vest, những đôi giày da bóng loáng và những món đồ công nghệ hào nhoáng vào trong kho. Thay vào đó, anh chỉ giữ lại một vài bộ quần áo cotton thoải mái, chiếc laptop cá nhân và bộ dụng cụ làm vườn mới mua.
Điểm đến của anh là căn phòng nhỏ hẹp nằm ngay sát lối lên sân thượng—vốn là phòng kho của tòa nhà mà anh đã thương lượng thuê lại được từ ông ban quản lý tốt bụng với cái giá rẻ mạt. Căn phòng chỉ rộng chưa đầy mười mét vuông, trần thấp, cửa sổ nhỏ xíu nhìn ra cục nóng điều hòa, nhưng nó có một đặc quyền vô giá: Chỉ cần bước mười bước chân là anh đã đứng giữa bầu trời.
Ngày dọn "nhà", Nam tự mình khênh những thùng carton nặng trịch. Không có dịch vụ chuyển nhà, không có đồng nghiệp giúp sức. Khi đặt lưng xuống chiếc đệm đơn trải tạm trên sàn căn phòng kho, toàn thân anh đau nhức, mồ hôi bết dính. Nhưng lạ thay, tiếng ù tai mọi khi đã biến mất. Thay vào đó là tiếng gió luồn qua khe cửa sắt sân thượng, nghe như tiếng sáo thổi xa xăm.
Sáng hôm sau, Nam thức dậy không phải vì tiếng báo thức, mà vì tiếng chim sẻ ríu rít trên bồn nước.
Anh mở cửa bước ra sân thượng. Gió buổi sớm ở tầng cao mang theo cái lạnh thanh khiết, thổi bay những tàn dư của cơn mộng mị. Anh tiến về phía chậu xương rồng. Sau hai ngày được thay đất và tưới nước đúng cách, thân cây dường như đã căng lên một chút, lớp bụi xám xịt nhường chỗ cho sắc xanh thẫm đầy sức sống.
"Chào buổi sáng," Nam khẽ nói, cảm thấy hơi nực cười vì mình bắt đầu có thói quen trò chuyện với thực vật.
Hôm nay anh bắt đầu thực hiện kế hoạch biến nơi này thành một "ốc đảo". Với số tiền ít ỏi, anh không thể mua những chậu cây cảnh đắt tiền ở showroom. Nam tìm đến những hội nhóm "tặng cây" hoặc "giải cứu cây" trên mạng.
Buổi chiều, anh chở về sau xe một đống lộn xộn: mấy thùng xốp cũ, vài chậu nhựa bị nứt mà người ta vứt đi, và một nắm hạt giống rau muống, mồng tơi. Anh dành cả buổi tối để đục lỗ cho thùng xốp, trộn đất với xơ dừa. Những ngón tay anh bắt đầu xuất hiện những vết xước nhỏ do cạnh sắc của thùng xốp cắt vào, móng tay thì lấm lem bùn đất không thể rửa sạch.
Nhìn bộ dạng mình trong chiếc gương ố vàng ở phòng vệ sinh chung, Nam bật cười. Một cựu Giám đốc dự án từng quản lý những hợp đồng hàng tỷ đồng, giờ đây lại đang hì hục với đống thùng xốp bỏ đi.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, anh chợt nhận ra mình đang thực sự làm một cái gì đó. Không phải tạo ra những giá trị ảo trên màn hình, mà là dùng bàn tay mình để nhào nặn nên một thực tại có thể chạm vào được.
Tối hôm đó, Nam ngồi trên sân thượng, tự thưởng cho mình một gói mì tôm nấu vội với vài cọng rau héo xin được từ bà bán rau cuối phố. Anh tựa lưng vào tường bê tông, nhìn ra phía chân trời. Thành phố bên dưới vẫn đang gồng mình trong cuộc đua của ánh sáng và tốc độ. Những tòa nhà chọc trời kia trông thật lộng lẫy, nhưng anh biết, bên trong đó là hàng ngàn người đang bị nhốt trong những chiếc hộp kính, giống như anh của một tuần trước.
Lúc này, anh chỉ có sân thượng lộng gió và một chậu xương rồng sắp hồi sinh.
Bất chợt, cánh cửa sắt rỉ sét mở ra. Một bóng người nhỏ nhắn hiện lên dưới ánh đèn vàng vọt của khu kỹ thuật. Đó là một cô bé khoảng bảy, tám tuổi, mặc bộ đồ pijama hình gấu, tay cầm một chiếc bình tưới nhỏ màu hồng. Cô bé dừng lại, nhìn Nam với vẻ cảnh giác, rồi nhìn đống thùng xốp của anh.
"Chú cũng trồng cây ở đây hả?" Cô bé hỏi, giọng trong veo.
Nam hơi bất ngờ, anh gật đầu: "Ừ, chú mới dọn đến. Còn cháu?"
"Cháu trồng hoa hướng dương," cô bé chỉ tay về phía một góc khuất sau bồn nước, nơi có một cái chậu nhỏ xíu. "Nhưng nó mãi không chịu cao lên. Có phải tại sân thượng này nắng quá không chú?"
Nam nhìn về phía cái chậu nhỏ ấy, rồi nhìn lại người bạn nhỏ không mời mà đến. Anh mỉm cười, một nụ cười thực sự thoải mái đầu tiên kể từ khi nghỉ việc.
"Không phải tại nắng đâu. Chắc là nó đang bận bén rễ thôi. Muốn cây cao, thì rễ phải sâu, đúng không?"
Đêm đó, sân thượng không còn chỉ có một mình Nam. Có tiếng trò chuyện nhỏ nhẻ hòa vào tiếng gió, và lần đầu tiên trong nhiều năm, Nam ngủ một giấc không mộng mị đến tận sáng hôm sau.