Thành phố S vào mùa mưa luôn mang một vẻ bảng lảng, hơi nước bám vào những ô cửa kính của các tòa cao ốc, làm mờ đi ánh đèn neon rực rỡ bên ngoài. Trong căn biệt thự nằm tĩnh mịch giữa khu vườn rộng lớn ở ngoại ô, Thẩm Niệm đang ngồi bên cửa sổ, tay lật giở một cuốn sách triết học dày cộp.
Ánh đèn vàng ấm áp hắt lên gương mặt thanh tú, đôi mắt cô trong veo như nước mùa thu, hàng mi dài khẽ rủ xuống tạo nên một vẻ mong manh, thoát tục. Nếu ai nhìn vào cảnh này, họ sẽ nghĩ đây là một tiểu thư khuê các đang tận hưởng buổi tối bình yên. Nhưng thực chất, tai của Thẩm Niệm đang căng ra như dây đàn, chỉ cần một tiếng động cơ xe từ phía cổng xa xăm, toàn bộ hệ thống phòng vệ trong cô sẽ lập tức kích hoạt.
Tám giờ tối. Tiếng lốp xe nghiền lên lớp sỏi ở sân trước vang lên.
Thẩm Niệm đặt cuốn sách xuống. Cô không vội vã, mà đứng dậy đi đến trước gương, vuốt lại lọn tóc mai hơi xõa, kiểm tra xem lớp son dưỡng trên môi đã đủ độ hồng tự nhiên chưa. Cô không trang điểm đậm, vì cô biết Phó Cận Thừa thích vẻ đẹp sạch sẽ, không vướng bụi trần của cô.
Cạch. Cửa chính mở ra.
Thẩm Niệm chạy chân trần ra phòng khách. Sàn đá cẩm thạch lạnh buốt khiến lòng bàn chân cô khẽ co rúm lại, nhưng cô không đi dép. Sự mong manh này là một phần của "kịch bản".
"Anh Phó, anh về rồi." Giọng cô mềm mại, có chút âm điệu nũng nịu nhưng không quá lố, vừa đủ để sưởi ấm trái tim của một người đàn ông vừa trở về từ thương trường khốc liệt.
Phó Cận Thừa đứng đó, thân hình cao lớn trong bộ âu phục cắt may thủ công phẳng phiu. Anh mang theo hơi lạnh của sương đêm và mùi thuốc lá nhạt. Khi nhìn thấy cô gái nhỏ chạy ra đón mình với đôi chân trần, đôi mày kiếm của anh khẽ nhíu lại.
"Đã bảo bao nhiêu lần rồi, không được đi chân đất."
Anh không đợi cô trả lời, liền bước tới, một tay cầm áo khoác, tay kia vòng qua eo nhấc bổng cô lên. Thẩm Niệm khẽ thốt lên, hai tay theo bản năng bám chặt vào cổ anh. Đây chính là khoảnh khắc cô mong chờ nhất. Mùi hương gỗ đàn hương từ người anh bao vây lấy cô, một mùi hương của quyền lực và sự chiếm hữu.
"Em quên mất... Thấy xe anh vào cổng là em mừng quá." Cô vùi đầu vào cổ anh, nói bằng giọng nhỏ xíu.
Trong bóng tối sau lưng anh, đôi mắt Thẩm Niệm không có chút gì là "mừng rỡ". Nó bình tĩnh đến lạnh lùng. Cô đang tính toán: Hôm nay tâm trạng anh có vẻ ổn, có lẽ tối nay cô có thể nhắc đến số tiền thuốc của mẹ ở quê mà không khiến anh nghi ngờ.
Phó Cận Thừa đặt cô xuống ghế sofa, bàn tay to lớn bóp nhẹ cổ chân lạnh ngắt của cô. "Niệm Niệm, em luôn nói là em mừng, nhưng tại sao nhịp tim của em lại bình thản thế này?"
Thẩm Niệm giật mình, tim bỗng đập lệch một nhịp. Cô cười gượng, áp tay vào má anh: "Vì ở bên anh, em thấy bình yên mà."
Cô là một loài dây leo, và anh là cái cây cổ thụ duy nhất có thể cho cô nhựa sống. Cô bám vào anh, hút lấy sự giàu sang và bảo vệ của anh, nhưng cô luôn chuẩn bị sẵn tâm lý rằng một ngày nào đó cái cây này sẽ đổ, hoặc anh sẽ chán ghét loài ký sinh là cô. Vì vậy, cô phải gom góp, phải tích trữ, và phải diễn thật tròn vai.