Căn phòng ăn rộng lớn với bộ bàn ghế bằng gỗ gụ tối màu càng làm tăng thêm vẻ trang trọng. Thẩm Niệm ngồi đối diện Phó Cận Thừa, cô tỉ mỉ gắp từng miếng măng tây, bỏ đi phần cuống già rồi mới đặt vào đĩa của anh.
"Nay ở nhà em làm gì?" Phó Cận Thừa vừa cắt miếng bít tết vừa hỏi, động tác của anh lịch lãm và chuẩn xác như một cỗ máy.
"Em đọc sách, rồi tưới mấy khóm nhài anh mua tuần trước. Chúng nở hoa rồi anh ạ, thơm lắm." Cô mỉm cười, đôi mắt cong lại thành hình trăng khuyết.
Sự thật là, cả buổi chiều cô đã ngồi trước máy tính, kiểm tra tỷ giá hối đoái và chuyển số tiền 50 vạn mà anh vừa cho vào một tài khoản ngầm dưới tên một người bà con xa. Cô đang rút máu của anh từng chút một, một cách cực kỳ tinh vi. Mỗi một món đồ hiệu anh tặng, cô đều giữ lại hóa đơn, chờ ngày có thể bán đi lấy tiền mặt.
"Niệm Niệm, đừng nói dối tôi."
Tiếng dao dĩa chạm vào đĩa sứ vang lên một tiếng "cạch" khô khốc. Thẩm Niệm cứng người. Cô ngước mắt lên, vẻ mặt đầy sự ngây thơ lẫn hoang mang: "Dối gì cơ anh? Em nói thật mà, hoa nhài nở thật rồi..."
Phó Cận Thừa buông dao dĩa, lấy khăn giấy lau khóe môi, ánh mắt anh sâu thẳm như đáy vực, dường như có thể xuyên thấu qua lớp da thịt để nhìn vào cái tâm hồn đầy sẹo của cô.
"Tiền tôi đưa cho em tiêu vặt tháng này, em lại gửi về cho gã cha dượng đó sao?"
Thẩm Niệm cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Cô không ngờ anh lại điều tra nhanh đến thế. Nhưng chỉ mất ba giây, nước mắt cô đã bắt đầu lấp lánh ở vành mắt. Cô không gào khóc, chỉ để một giọt nước mắt lăn dài trên má, trông đau đớn và bất lực vô cùng.
"Hắn ta dọa sẽ đến đây tìm em... Hắn dọa sẽ làm hỏng danh tiếng của anh..." Cô nấc nghẹn. "Em không muốn anh vì em mà bận tâm. Em xin lỗi, em chỉ muốn tự mình giải quyết."
Đây là chiêu "lấy lùi làm tiến". Cô biết Phó Cận Thừa có tính chiếm hữu cực cao. Việc cô giấu anh gửi tiền có thể khiến anh giận, nhưng lý do "bảo vệ danh tiếng cho anh" sẽ khiến cơn giận đó biến thành sự xót xa.
Quả nhiên, ánh mắt Phó Cận Thừa dịu đi. Anh đứng dậy, đi vòng qua bàn ăn và kéo cô đứng lên, ôm chặt vào lòng.
"Ngốc ạ. Ở thành phố S này, ai dám đụng đến người của Phó Cận Thừa?" Anh vùi mặt vào tóc cô, giọng trầm thấp. "Lần sau có chuyện gì phải nói với tôi. Đừng tự mình chịu đựng, nghe rõ chưa?"
Thẩm Niệm tựa cằm lên vai anh, đôi mắt ráo hoảnh nhìn vào bức tranh trừu tượng treo trên tường. Cô thầm thở phào. Lại qua được một lần. Nhưng sự sợ hãi bắt đầu nhen nhóm: Phó Cận Thừa quá thông minh, cô giống như đang đi dây trên một vực thẳm đầy đá nhọn. Nếu anh biết cô không chỉ gửi tiền cho cha dượng, mà còn đang tự lập một quỹ đen để rời bỏ anh, liệu anh có bẻ gãy đôi cánh của cô không?
Bữa tối tiếp tục trong sự tĩnh lặng, nhưng trong đầu Thẩm Niệm là một bảng tính tài chính đầy rẫy những con số. Cô cần nhiều tiền hơn nữa. Cô cần sự tự do mà không một "vật chủ" nào có thể tước đoạt được.