Sau bữa tối, Phó Cận Thừa vào phòng làm việc để xử lý nốt các báo cáo của tập đoàn. Thẩm Niệm như thói quen, pha một tách trà hoa cúc nhạt mang vào cho anh.
Phòng làm việc của anh tràn ngập mùi giấy tờ và mùi thuốc lá. Khi cô đặt tách trà xuống, anh bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, kéo cô ngồi vào lòng mình. Anh tựa đầu vào vai cô, thở dài một hơi đầy mệt mỏi.
"Niệm Niệm, đôi khi tôi thấy em giống như một giấc mơ vậy. Rất gần, nhưng lại cảm giác như không thể chạm tới."
Thẩm Niệm khẽ sững sờ. Một người đàn ông thép như anh lại có lúc bộc lộ sự yếu lòng này sao? Cô đưa tay vuốt ve lồng ngực anh, cố gắng giữ giọng mình thật ổn định: "Em ở ngay đây mà, sao lại không chạm tới được?"
"Thân xác em ở đây, nhưng tim em thì không." Phó Cận Thừa xoay mặt cô lại, bắt cô phải đối diện với ánh nhìn của mình. "Em luôn rất ngoan, luôn rất hiểu chuyện. Nhưng chính sự hiểu chuyện đó làm tôi thấy sợ. Giống như em đang đóng một vai diễn được tập dượt kỹ lưỡng vậy."
Tim Thẩm Niệm đập loạn xạ. Cô cười nhạt, cố che giấu sự hoảng loạn: "Anh nói gì lạ vậy? Chắc tại anh mệt quá rồi. Để em bóp vai cho anh nhé?"
Cô đứng dậy, vòng ra sau ghế và bắt đầu xoa bóp vai cho anh. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô có lực vừa phải, khiến các cơ bắp đang căng cứng của anh dần giãn ra. Nhưng đầu óc Thẩm Niệm thì không thể giãn ra được.
Cô nhớ về cái đêm đầu tiên gặp anh. Lúc đó cô đang bị đám người đòi nợ dồn vào góc tường trong một hẻm nhỏ. Anh xuất hiện như một vị thần, mang theo ánh sáng của sự giàu sang. Cô đã ngay lập tức quỳ xuống, bám lấy ống quần tây của anh, đôi mắt đẫm lệ cầu xin sự giúp đỡ.
Lúc đó, cô đã thề với lòng mình: Kẻ này có thể cứu mình, thì mình phải bám lấy kẻ này bằng mọi giá.
Ba năm trôi qua, cô đã trở thành "búp bê" trong lồng kính của anh. Anh cho cô quần áo đẹp, cho cô đi học đại học, cho cô một cuộc sống mà hàng triệu cô gái mơ ước. Nhưng anh không biết rằng, mỗi đêm nằm cạnh anh, Thẩm Niệm đều mơ về một căn hộ nhỏ rách nát nhưng là của riêng cô, nơi cô không cần phải cười nói theo ý ai, nơi cô không cần phải sợ hãi việc bị vứt bỏ.
"Ngày mai có buổi đấu giá từ thiện, em đi cùng tôi nhé." Phó Cận Thừa lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
"Vâng, anh chọn váy cho em nhé?" Cô dịu dàng đáp.
"Tôi đã đặt một chiếc váy màu xanh nhạt của hãng X. Nó rất hợp với khí chất của em."
Thẩm Niệm mỉm cười đồng ý, nhưng trong lòng cô lại là một nỗi lo khác. Ở những buổi đấu giá đó, cô sẽ phải gặp lại những người trong giới thượng lưu – những kẻ luôn nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt, coi cô là một món đồ chơi cao cấp của Phó tổng.
Cô phải diễn tiếp. Diễn một người phụ nữ hạnh phúc, diễn một cô gái nhỏ ngây thơ được yêu chiều.
Khi Phó Cận Thừa ngủ thiếp đi trên ghế vì quá mệt, Thẩm Niệm mới dám trút bỏ lớp mặt nạ. Cô đứng bên cửa sổ, nhìn ánh trăng bạc treo lơ lửng trên bầu trời. Ánh trăng thật đẹp, thật thanh khiết, nhưng nó cũng thật lạnh lẽo. Cô và anh, ai là ánh trăng, ai là người đuổi theo trăng? Hay cả hai đều chỉ là những kẻ cô độc đang cố sưởi ấm cho nhau bằng những lời dối trá ngọt ngào?
Thẩm Niệm khẽ thở dài, hơi thở làm mờ đi một mảng kính. Cô dùng ngón tay viết lên đó một con số – số tiền cô còn thiếu để có thể thực sự tự do. Rồi cô nhanh tay xóa sạch nó đi trước khi anh tỉnh giấc.
Cuộc chơi này, cô không được phép thua. Bởi vì cái giá của sự thất bại không chỉ là tiền bạc, mà là toàn bộ lòng tự trọng còn sót lại của cô.