Sáng hôm sau, không khí trong biệt thự có chút khác lạ. Những người giúp việc đi lại nhẹ nhàng hơn, vì họ biết hôm nay là ngày Thẩm Niệm phải tháp tùng Phó Cận Thừa đến buổi đấu giá từ thiện lớn nhất năm của thành phố S.
Chiếc váy màu xanh nhạt mà Phó Cận Thừa đặt riêng đã được gửi đến. Nó được làm từ lụa cao cấp, mềm rủ như nước, ôm lấy đường cong thanh mảnh của Thẩm Niệm nhưng vẫn giữ được vẻ kín đáo, thanh tao. Khi cô bước ra từ phòng thay đồ, Phó Cận Thừa đang đứng tựa bên cửa sổ hút thuốc. Anh quay lại, ánh mắt thoáng chốc thâm trầm hẳn đi.
"Rất đẹp." Anh dập tắt điếu thuốc, bước đến bên cô, dùng bàn tay hơi thô ráp vuốt ve bờ vai trần mảnh dẻ. "Nhưng tôi không thích việc những người đàn ông khác sẽ nhìn em như thế này."
Thẩm Niệm khẽ cười, bàn tay nhỏ nhắn đặt lên ngực áo anh, giúp anh chỉnh lại chiếc cà vạt. "Trong mắt em chỉ có anh thôi mà, anh Phó."
Cô nói lời ngọt ngào một cách thuần thục như một bản năng. Nhưng trong lòng, cô đang cảm thấy sức nặng của bộ trang sức kim cương trên cổ. Nó lấp lánh, nhưng nó cũng giống như một chiếc xiềng xích vô hình nhắc nhở cô về vị trí hiện tại: Một con chim yến được nuôi trong lồng vàng.
Buổi đấu giá diễn ra tại một khách sạn 5 sao lộng lẫy. Ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng xa hoa đến choáng ngợp. Thẩm Niệm khoác tay Phó Cận Thừa, vững vàng bước đi giữa những ánh nhìn soi mói. Cô nghe thấy những tiếng xì xào: "Kìa, lại là cô gái đó. Nghe nói xuất thân nghèo khó lắm, nhưng lại lọt được vào mắt xanh của Phó tổng."
Thẩm Niệm giữ nụ cười chuẩn mực trên môi. Những lời này cô đã nghe đến mòn tai. Cô không giận, vì cô biết họ nói đúng. Cô đúng là một kẻ hèn mọn bám víu lấy người đàn ông này.
Tuy nhiên, khi buổi tiệc đang diễn ra, một bóng người xuất hiện ở phía góc sảnh khiến nụ cười trên môi Thẩm Niệm chợt tắt ngấm. Đó là một gã đàn ông mặc bộ vest rẻ tiền, khuôn mặt lộ rõ vẻ phong trần và đôi mắt gian xảo.
Trương Đại – con trai của gã cha dượng cô ở quê.
Hắn không nên ở đây. Đáng lẽ hắn phải đang ở một sòng bạc rẻ tiền nào đó dưới quê chứ không phải là sảnh tiệc của giới thượng lưu. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Trương Đại nở một nụ cười hở lợi, đầy vẻ đe dọa. Hắn giơ ly rượu về phía cô như một lời chào đầy ẩn ý.
Lòng bàn tay Thẩm Niệm bắt đầu đổ mồ hôi lạnh. Sự bình tĩnh mà cô dày công xây dựng suốt ba năm qua bỗng chốc lung lay. Nếu Trương Đại gây chuyện ở đây, nếu hắn nói ra việc cô từng phải đi làm thuê ở những nơi phức tạp để kiếm tiền trả nợ cho bố hắn, hình tượng "hoa nhài trắng" mà cô xây dựng trước mặt Phó Cận Thừa sẽ tan tành.
"Em sao thế? Tay lạnh vậy?" Phó Cận Thừa cúi xuống, giọng anh trầm thấp sát bên tai cô.
"Em... em hơi choáng vì hơi người đông quá. Anh Phó, em vào nhà vệ sinh một chút được không?"
Phó Cận Thừa nhìn sâu vào mắt cô, dường như anh đã nhận ra sự bất thường nhưng vẫn buông tay: "Đi đi, tôi đợi em ở đây. Năm phút."
Thẩm Niệm vội vã rời khỏi sảnh tiệc. Nhưng cô chưa kịp bước vào nhà vệ sinh thì một cánh tay thô bạo đã kéo cô vào lối đi thoát hiểm tối tăm.