MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Sẹo Dưới Lớp Lụa ĐàoChương 5: CÁI GIÁ

Vết Sẹo Dưới Lớp Lụa Đào

Chương 5: CÁI GIÁ

543 từ · ~3 phút đọc

"Con ranh, mày đổi đời rồi thì quên anh em à?" Giọng nói khàn đặc của Trương Đại vang lên trong không gian chật hẹp.

Thẩm Niệm run rẩy, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô đẩy tay hắn ra, ánh mắt trở nên sắc lẹm, hoàn toàn khác hẳn với vẻ ngoan hiền khi ở bên Phó Cận Thừa.

"Anh muốn gì? Tiền tháng này tôi đã gửi về rồi."

Trương Đại cười hắc hắc, nhìn bộ đồ đắt tiền trên người cô với vẻ thèm muồng: "Chút tiền lẻ đó sao đủ? Tao nghe nói đại gia của mày giàu nứt đố đổ vách. Chỉ cần mày xin ông ta một cái dự án, hoặc đơn giản là đưa cho tao thêm 100 vạn, tao sẽ biến mất. Nếu không..." Hắn ghé sát vào tai cô. "Tao sẽ cho mọi người ở đây biết, 'vị hôn thê' cao quý của Phó tổng thực chất là đứa con gái của một gã nát rượu, từng đi bưng bê ở mấy hộp đêm rẻ tiền."

"Anh câm miệng!" Thẩm Niệm rít qua kẽ răng. "Tôi không có tiền mặt nhiều như thế."

"Vậy thì đi mà xin ông ta. Mày dùng cái thân xác này giỏi thế cơ mà?"

Sự khinh bỉ của Trương Đại giống như một cái tát vào mặt Thẩm Niệm. Đây chính là vết sẹo mà cô luôn cố gắng che giấu dưới lớp lụa đào. Cô căm ghét quá khứ, căm ghét những kẻ liên quan đến nó. Nhưng cô biết, mình không thể để hắn làm loạn.

"Được, tôi sẽ đưa. Nhưng anh phải thề là sau lần này sẽ biến mất khỏi thành phố S."

"Thành giao!" Trương Đại đắc thắng.

Khi Thẩm Niệm bước ra khỏi lối thoát hiểm, cô cố gắng điều chỉnh lại hơi thở, sửa sang lại mái tóc. Cô không hề biết rằng, ở phía góc rẽ, Phó Cận Thừa đã đứng đó tự bao giờ. Anh không ngăn cản cuộc gặp gỡ, cũng không xông vào đánh gã đàn ông kia. Anh chỉ đứng trong bóng tối, nhìn cô gái nhỏ của mình tự mình xoay xở trong vũng bùn quá khứ với đôi mắt lạnh lẽo đến cực điểm.

Anh thích nhìn cô vùng vẫy. Bởi vì cô càng tuyệt vọng, cô sẽ càng phải bám chặt lấy anh.

Khi Thẩm Niệm trở lại bên cạnh anh, cô lại là một "đoá hoa nhài" yếu ớt. Cô nép vào ngực anh, khẽ nói: "Anh Phó, em thấy hơi mệt, mình về được không anh?"

Phó Cận Thừa vuốt ve mái tóc cô, giọng điệu vẫn dịu dàng như nước nhưng lại mang theo một luồng khí lạnh thấu xương: "Được, chúng ta về. Những thứ rác rưởi làm em không vui, cứ để tôi xử lý."

Thẩm Niệm giật mình nhìn anh, nhưng khuôn mặt Phó Cận Thừa vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Cô tự nhủ: Chắc anh ấy chỉ đang nói về không khí buổi tiệc thôi. Anh ấy không biết đâu.

Nhưng cô đã lầm. Phó Cận Thừa không phải là ánh trăng hiền hòa chiếu sáng cho cô. Anh là một vực sâu, và anh đang lặng lẽ chờ đợi để nuốt chửng những kẻ dám chạm vào món đồ chơi của mình.