MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Sẹo Dưới Lớp Lụa ĐàoChương 6: SỰ CHIẾM HỮU

Vết Sẹo Dưới Lớp Lụa Đào

Chương 6: SỰ CHIẾM HỮU

632 từ · ~4 phút đọc

Đêm đó, sau khi về đến biệt thự, Phó Cận Thừa không vào phòng làm việc như mọi khi. Anh đi thẳng vào phòng ngủ của Thẩm Niệm.

Cô đang ngồi trước bàn trang điểm, tháo đôi hoa tai kim cương ra. Qua gương, cô thấy anh đứng sau lưng mình, ánh mắt rực cháy một thứ cảm xúc khó gọi tên. Anh đặt tay lên vai cô, cúi xuống hôn nhẹ vào vành tai.

"Niệm Niệm, em có chuyện gì giấu tôi không?"

Tim Thẩm Niệm đập thình thịch. Cô xoay người lại, vòng tay qua cổ anh, cố gắng dùng sự thân mật để đánh lạc hướng: "Sao anh lại hỏi vậy? Em luôn ở bên anh mà."

"Em biết tôi ghét nhất là gì không?" Bàn tay anh dời xuống cổ cô, hơi siết nhẹ. Không đau, nhưng đủ để cô cảm thấy nghẹt thở. "Tôi ghét nhất là người của mình lại đi thỏa hiệp với kẻ khác. Em cần tiền, sao không xin tôi?"

Thẩm Niệm sững sờ. Anh đã biết hết. Toàn thân cô run lên, nước mắt không tự chủ được mà trào ra. "Em... em sợ anh coi thường em. Em không muốn anh thấy quá khứ nhơ nhuốc của em."

Phó Cận Thừa bật cười, một tiếng cười lạnh lẽo. Anh bế bổng cô lên, đặt lên giường rồi phủ thân hình cao lớn xuống.

"Quá khứ của em có là gì đi chăng nữa, thì bây giờ em cũng là của tôi. Một xu em cũng không được đưa cho gã đó. Tôi sẽ cho hắn biết cái giá của việc tống tiền người phụ nữ của Phó Cận Thừa."

Nói rồi, anh lấy điện thoại ra, trước mặt cô gọi một cuộc điện thoại. "Xử lý tên Trương Đại. Tôi không muốn thấy hắn ở thành phố này nữa. Cắt đứt đôi tay của hắn, nếu hắn còn dùng nó để chạm vào người khác."

Thẩm Niệm tái mặt. Cô biết Phó Cận Thừa có quyền thế, nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy mặt tàn nhẫn này của anh. Cô chợt nhận ra, mình không phải là đang ký sinh trên một cái cây đại thụ, mà là đang bám vào một con mãnh thú.

"Anh Phó... đừng làm lớn chuyện quá..." Cô lí nhí.

Phó Cận Thừa cúi xuống, cắn nhẹ vào môi cô, một nụ hôn mang đầy tính trừng phạt và chiếm hữu. "Niệm Niệm, em phải nhớ cho kỹ. Trên đời này, chỉ có tôi mới có quyền bắt nạt em, cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ em. Đừng bao giờ tìm đến kẻ khác, dù là để giải quyết rắc rối. Nếu em còn lén lút như thế, tôi sẽ nhốt em ở đây mãi mãi, không cho em thấy ánh mặt trời nữa."

Đêm đó, Thẩm Niệm không ngủ được. Cô nằm trong vòng tay của Phó Cận Thừa, cảm nhận hơi ấm từ lồng ngực anh nhưng lòng lại lạnh giá. Cô đã đạt được mục đích – Trương Đại sẽ không còn quấy rầy cô nữa. Nhưng cái giá phải trả là sự tự do của cô đang dần bị bóp nghẹt.

Anh yêu cô, nhưng đó là thứ tình yêu dịu dàng pha lẫn độc đoán. Cô là dây leo, và anh đang dùng những sợi dây xích bằng vàng để uốn nắn cô theo ý mình. Thẩm Niệm nhắm mắt lại, trong đầu cô lại hiện lên con số trong tài khoản bí mật.

“Phải nhanh hơn nữa. Mình phải thoát khỏi đây trước khi anh ta hoàn toàn bẻ gãy ý chí của mình.”

Ngoài kia, ánh trăng lạnh lẽo vẫn soi bóng qua cửa sổ, chứng kiến một cuộc chơi mà ở đó, kẻ đi săn và con mồi đều đang mang những lớp mặt nạ hoàn hảo nhất.