Sau sự việc của Trương Đại, không khí trong căn biệt thự dường như trầm xuống. Phó Cận Thừa không nhắc lại chuyện đó, nhưng Thẩm Niệm nhận ra sự thay đổi rõ rệt trong cách anh đối xử với cô. Anh không còn để cô tự mình đi mua sắm hay đi dạo trong vườn một mình nữa. Mỗi bước chân của cô đều có sự đi theo của vệ sĩ, và tài xế riêng của anh sẽ đưa đón cô đến tận cổng trường đại học.
Thẩm Niệm ngồi trong thư viện trường, giả vờ tập trung vào đống tài liệu nghiên cứu, nhưng thực chất cô đang lén lút kiểm tra điện thoại. Một tin nhắn ẩn danh hiện lên: "Hàng đã chuyển đi an toàn." Đó là số tiền cô vừa bán đi chiếc túi xách phiên bản giới hạn mà Phó Cận Thừa tặng tháng trước. Cô đã nhờ một người bạn học cũ – người duy nhất không biết về mối quan hệ giữa cô và Phó tổng – đem bán lại ở một thị trường đồ cũ tại thành phố khác. Từng đồng tiền chảy vào tài khoản bí mật là một lần Thẩm Niệm cảm thấy mình hít thở được dễ dàng hơn một chút.
"Niệm Niệm, sao cậu ngồi thẩn thờ thế?" Một giọng nói nam tính vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Thẩm Niệm giật mình, vội vã lật trang sách che đi màn hình điện thoại. Người vừa đứng trước mặt cô là Lâm Chiêu, đàn anh khóa trên của khoa Kiến trúc. Lâm Chiêu khác hẳn với Phó Cận Thừa. Anh mang vẻ đẹp của ánh nắng mặt trời, nụ cười luôn thường trực và sự quan tâm chân thành không hề có tính chiếm hữu.
"À, em đang xem lại mấy kiến thức cũ thôi anh Lâm Chiêu," Thẩm Niệm mỉm cười nhẹ nhàng. Nụ cười này không có sự tính toán, vì ở bên Lâm Chiêu, cô không cần phải đóng vai "đóa hoa nhài" mong mảnh của đại gia.
"Cuối tuần này khoa mình có chuyến đi khảo sát thực tế ở phố cổ, em đi chứ? Anh nghĩ nó sẽ giúp ích cho luận văn của em đấy."
Thẩm Niệm thoáng do dự. Cô rất muốn đi, nhưng cô biết Phó Cận Thừa sẽ không dễ dàng đồng ý cho cô đi qua đêm ở một nơi xa như vậy. Tuy nhiên, sự khao khát được thoát khỏi sự kiểm soát của anh dù chỉ hai ngày đã thôi thúc cô gật đầu.
"Vâng, để em sắp xếp ạ."
Khi về đến nhà, Thẩm Niệm cố tình chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn hơn bình thường. Cô tự tay vào bếp làm món sườn xào chua ngọt mà Phó Cận Thừa thích. Khi anh về, cô không chạy ra đón với đôi chân trần nữa, mà đứng ở cửa bếp, tạp dề vẫn còn thắt trên eo, nụ cười hiền hậu như một người vợ nhỏ chờ chồng.
"Hôm nay em có chuyện vui sao?" Phó Cận Thừa tháo cà vạt, bước đến ôm lấy cô từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ cô hít hà mùi hương thức ăn trộn lẫn với mùi cơ thể thanh sạch.
"Anh Phó, cuối tuần này trường em có chuyến thực tế... Em muốn đi để lấy tư liệu cho luận văn tốt nghiệp. Anh cho em đi nhé?" Cô xoay người lại, dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn anh.
Phó Cận Thừa ngừng động tác. Ánh mắt anh tối sầm lại trong giây lát. "Thực tế? Ở đâu? Đi với ai?"
"Chỉ là phố cổ cách đây ba tiếng đi xe thôi ạ. Có cả thầy cô và các bạn trong khoa nữa."
Phó Cận Thừa không trả lời ngay. Anh nâng cằm cô lên, nhìn xoáy vào đôi mắt đang cố gắng giữ vẻ bình thản kia. Anh biết cô đang nói dối một phần nào đó. Cô không chỉ muốn lấy tư liệu, cô muốn chạy trốn anh. Nhưng anh cũng biết, nếu cứ thắt chặt sợi dây xích quá mức, dây leo sẽ héo úa.
"Được, nhưng tôi sẽ cho người đưa em đi."
"Không cần đâu anh, em đi xe của trường cho hòa đồng với các bạn..."
"Niệm Niệm," Giọng anh trở nên sắc lẹm, "Đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai. Hoặc là tài xế của tôi đưa đi, hoặc là em ở nhà."
Thẩm Niệm cúi đầu, bàn tay nắm chặt vạt áo tạp dề. Cô lại thua rồi. Ở trong cái lồng này, dù cửa lồng có mở ra, cô vẫn phải mang theo xiềng xích của anh.