Chuyến đi thực tế cuối tuần diễn ra dưới sự giám sát thầm lặng. Chiếc xe đen sang trọng của Phó Cận Thừa luôn bám theo chiếc xe khách của trường một khoảng cách vừa đủ để không ai chú ý nhưng đủ để Thẩm Niệm biết anh vẫn đang nhìn mình qua những ống kính vệ sĩ.
Ở phố cổ, không khí trong lành hơn thành phố S ngột ngạt. Thẩm Niệm cầm máy ảnh đi dọc theo những con hẻm nhỏ lát đá xanh. Lâm Chiêu luôn đi bên cạnh cô, tận tình giảng giải về những nét kiến trúc cổ độc đáo.
"Niệm Niệm, em nhìn kìa, góc đó ánh sáng rất đẹp. Đứng vào đó đi, anh chụp cho em một tấm."
Thẩm Niệm đứng dưới mái hiên của một căn nhà cổ, những tia nắng len lỏi qua kẽ lá rụng lên vai cô. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ tự nhiên nhất mà chính cô cũng không nhận ra. Khoảnh khắc đó, cô quên mất mình là "người của Phó tổng", quên mất tài khoản ngân hàng bí mật, quên mất sự nhơ nhuốc của quá khứ.
"Em cười đẹp lắm," Lâm Chiêu hạ máy ảnh xuống, nhìn cô với ánh mắt đầy thâm tình. "Thực sự, anh cảm thấy dường như em luôn mang một gánh nặng nào đó trên vai. Ở đây, em mới thực sự là chính mình."
Câu nói của Lâm Chiêu chạm đúng vào vết thương lòng của Thẩm Niệm. Cô bối rối quay đi, tránh ánh mắt của anh. "Anh nói gì thế, em vẫn bình thường mà."
Tối hôm đó, cả đoàn tổ chức đốt lửa trại bên bờ suối. Thẩm Niệm ngồi tách biệt một chút, nhìn ngọn lửa bập bùng. Điện thoại cô rung lên. Là cuộc gọi video từ Phó Cận Thừa.
Cô vội vã đứng dậy, đi vào một góc tối để nghe máy. Trên màn hình, Phó Cận Thừa đang ngồi trong phòng làm việc tối om, chỉ có ánh đèn từ máy tính hắt lên khuôn mặt lạnh lùng của anh.
"Em đang làm gì? Tại sao lại ồn ào thế?"
"Các bạn đang đốt lửa trại thôi anh. Em ra chỗ vắng rồi này." Thẩm Niệm cố gắng hạ thấp giọng.
"Em vừa đi với ai suốt buổi chiều?"
Thẩm Niệm lặng người. Anh thực sự biết hết. Vệ sĩ đã báo cáo lại mọi hành động của cô.
"Đó là đàn anh trong khoa, anh ấy giúp em tìm tư liệu thôi."
"Niệm Niệm, tôi đã nói rồi, đừng để người đàn ông khác chạm vào em. Tôi nhìn thấy tấm ảnh hắn chụp cho em rồi." Giọng Phó Cận Thừa trầm thấp, nhưng chứa đựng sự đe dọa đáng sợ. "Về nhà ngay lập tức. Tài xế đang đợi em ở đầu hẻm."
"Anh Phó! Em đã hứa với thầy cô là sẽ ở lại đến sáng mai..."
"Tôi không thương lượng với em."
Cuộc gọi bị ngắt. Thẩm Niệm đứng lặng trong bóng tối, nước mắt trào ra vì uất ức. Cô ghét anh. Lần đầu tiên trong ba năm qua, sự căm ghét vượt lên trên cả sự sợ hãi. Anh không yêu cô, anh chỉ đang quản lý một món đồ chơi mà anh sở hữu.
Cô lẳng lặng quay lại thu dọn đồ đạc. Lâm Chiêu thấy cô vội vã liền chạy đến hỏi thăm: "Niệm Niệm, có chuyện gì vậy? Sao em lại về sớm?"
"Nhà em có việc gấp, em phải về ngay. Xin lỗi anh."
Thẩm Niệm chạy nhanh ra phía chiếc xe đen đang đỗ lù lù như một con quái vật trong đêm. Cô không biết rằng, ở phía sau, Lâm Chiêu đã nhìn thấy toàn bộ cảnh cô bước vào chiếc xe đắt tiền đó. Ánh mắt anh tràn đầy sự thất vọng và nghi hoặc.