Khi Thẩm Niệm về đến biệt thự đã là nửa đêm. Phó Cận Thừa vẫn ngồi ở phòng khách, trên bàn là một chai rượu vang đã vơi một nửa. Anh không bật đèn, chỉ có ánh trăng mờ ảo rọi vào từ cửa sổ.
Thẩm Niệm không nói một lời, định đi thẳng lên lầu.
"Đứng lại."
Cô dừng bước, nhưng không quay đầu lại. "Anh đã đưa em về rồi, anh còn muốn gì nữa?"
Phó Cận Thừa đứng dậy, bước đến phía sau cô, hơi thở nồng nặc mùi rượu. Anh xoay người cô lại, ép cô vào bức tường lạnh lẽo.
"Em đang giận tôi sao? Vì tôi đã phá hỏng buổi hẹn hò của em với gã sinh viên nghèo kia?"
"Đó không phải là hẹn hò! Đó là việc học của em!" Thẩm Niệm hét lên, sự kìm nén suốt bao lâu nay bùng nổ. "Anh coi em là cái gì? Một con chó nhỏ anh nuôi trong nhà, hễ không vừa ý là anh lôi dây xích lại sao?"
Phó Cận Thừa khựng lại. Đây là lần đầu tiên cô lớn tiếng với anh. Sự "ngoan hiền" thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một cô gái với ánh mắt đầy sự phản kháng và thù hận.
"Niệm Niệm, em nên nhớ ai đã cứu em ra khỏi cái vũng bùn đó." Anh gằn giọng, bàn tay bóp chặt lấy hai vai cô. "Không có tôi, em bây giờ đang ở đâu? Đang bị đám đòi nợ giẫm đạp, hay đang phải tiếp rượu trong mấy cái quán bar rẻ tiền?"
Câu nói của anh như một nhát dao đâm xuyên qua lòng tự trọng của Thẩm Niệm. Nó nhắc nhở cô về thực tế tàn khốc: Cô thực sự là kẻ ký sinh.
"Vâng, em cảm ơn anh đã cứu em. Nhưng giá như anh không cứu em, có lẽ em đã chết từ lâu rồi, chứ không phải sống như một cái xác không hồn trong ngôi nhà này!"
Phó Cận Thừa tức giận đến cực điểm. Anh không nói thêm lời nào, cúi xuống chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn thô bạo. Đó không phải là sự âu yếm, mà là sự khẳng định quyền sở hữu. Thẩm Niệm không đáp lại, cô đứng yên như một khúc gỗ, nước mắt chảy dài xuống má.
Sự lạnh nhạt của cô khiến Phó Cận Thừa chợt tỉnh táo. Anh buông cô ra, nhìn thấy gương mặt đẫm lệ và ánh mắt trống rỗng của cô, trái tim anh bỗng nhói lên một cơn đau lạ kỳ. Anh muốn yêu cô, muốn bảo vệ cô, nhưng anh không biết cách nào khác ngoài việc giữ cô thật chặt bên mình. Vì anh sợ, chỉ cần nới tay ra một chút, cô sẽ lập tức bay mất như một cánh chim trời.
"Lên phòng đi." Anh xoay người đi, giọng nói khàn đặc.
Thẩm Niệm lầm lũi đi lên lầu. Cô khóa chặt cửa phòng, ngồi thụp xuống sàn nhà. Cô lấy từ trong ngăn kéo bí mật ra một quyển sổ nhỏ. Trong đó ghi chép những khoản tiền cô đã tích lũy được.
“Chưa đủ... vẫn chưa đủ.” Cô nhận ra rằng, nếu chỉ có tiền, cô không thể thoát khỏi Phó Cận Thừa. Anh quá mạnh mẽ, quá quyền lực. Cô cần một kế hoạch lớn hơn. Cô cần khiến anh phải tự tay vứt bỏ cô, hoặc khiến anh không thể tìm thấy cô được nữa.
Ngày hôm sau, Thẩm Niệm trở lại vẻ ngoan hiền như thường lệ. Cô vẫn pha trà, vẫn mỉm cười, vẫn chăm sóc anh từng chút một. Nhưng Phó Cận Thừa cảm nhận được, "đóa hoa nhài" của mình đã thay đổi. Cô không còn nhìn anh bằng ánh mắt lấp lánh như trước nữa. Trong mắt cô giờ đây là một mặt hồ tĩnh lặng, nhưng sâu bên dưới là những con sóng ngầm đang chực chờ nuốt chửng tất cả.
Trong khi đó, ở trường, Lâm Chiêu bắt đầu tìm hiểu về người đàn ông đứng sau chiếc xe đen đêm đó. Một cuộc đối đầu thầm lặng giữa "ánh nắng" và "bóng tối" sắp sửa bắt đầu, và Thẩm Niệm chính là tâm điểm của cơn bão đó.