Sáng thứ Hai, Thẩm Niệm quay lại trường với một vẻ ngoài không thể hoàn hảo hơn. Cô mặc một chiếc váy liền thân màu kem giản dị, mái tóc đen dài được buộc hờ sau gáy, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng để che đi quầng thâm sau một đêm không ngủ.
Tại quán cà phê gần cổng trường, cô chủ động hẹn gặp Lâm Chiêu. Khi nhìn thấy anh, trong lòng Thẩm Niệm dâng lên một cảm giác tội lỗi nhẹ. Cô biết mình sắp biến người đàn ông lương thiện này thành một công cụ trong kế hoạch của mình. Nhưng sự khao khát tự do đã bóp nghẹt lương tâm cô.
"Niệm Niệm, chuyện tối hôm đó..." Lâm Chiêu vừa ngồi xuống đã lo lắng hỏi. "Người đàn ông đó là ai? Anh ta có làm gì em không?"
Thẩm Niệm cúi đầu, hai tay đan chặt vào nhau, cố ý để lộ vết bầm mờ nhạt trên cổ tay do Phó Cận Thừa siết mạnh đêm qua. Cô hít một hơi sâu, giọng run rẩy:
"Anh Lâm Chiêu, em xin lỗi vì đã giấu anh. Đó là... là một người họ hàng xa đang giúp đỡ gia đình em kinh phí ăn học. Anh ấy tính tình hơi gia trưởng, không muốn em giao du với người lạ."
Đây là lời nói dối nửa thật nửa giả mà cô đã chuẩn bị kỹ. Cô biết nếu nói Phó Cận Thừa là "đại gia" nuôi mình, Lâm Chiêu sẽ sợ hãi hoặc khinh bỉ cô. Nhưng nếu nói là "họ hàng gia trưởng", Lâm Chiêu sẽ nảy sinh lòng hiệp nghĩa muốn giải cứu.
"Họ hàng sao lại kiểm soát em đến mức đó? Anh thấy chiếc xe đó, rõ ràng không phải là người bình thường." Lâm Chiêu nắm lấy tay cô trên mặt bàn. "Nếu em gặp khó khăn, hãy nói với anh. Anh không giàu có như họ, nhưng anh có thể giúp em tìm nơi ở mới, tìm việc làm thêm. Đừng để mình bị giam cầm như vậy."
Thẩm Niệm ngước mắt nhìn anh, giọt nước mắt chực trào: "Anh thực sự sẽ giúp em chứ? Em muốn rời khỏi thành phố S sau khi tốt nghiệp. Em muốn đến một nơi mà không ai tìm thấy mình."
"Anh hứa."
Trong khoảnh khắc đó, Thẩm Niệm khẽ mỉm cười trong lòng. Quân cờ đầu tiên đã được đặt xuống. Cô cần Lâm Chiêu để làm gì? Không phải để yêu, mà để anh ta dùng các mối quan hệ của gia đình mình (vốn là những tri thức có tiếng) giúp cô làm lại bộ hồ sơ lý lịch mới, thứ mà một mình cô không thể tự làm được dưới sự bao vây của Phó Cận Thừa.
Nhưng Thẩm Niệm không biết rằng, ở chiếc xe đen đỗ bên kia đường, ống kính máy ảnh của vệ sĩ đã ghi lại trọn vẹn khoảnh khắc Lâm Chiêu nắm tay cô.