Buổi tối hôm đó, khi Phó Cận Thừa về nhà, anh không gọi Thẩm Niệm xuống ăn cơm. Anh ngồi một mình trong phòng làm việc, ánh đèn bàn lờ mờ soi rõ những tấm ảnh đặt trên mặt bàn gỗ.
Thẩm Niệm bước vào với tách trà như thường lệ, nhưng ngay khi vừa đặt chân qua cửa, cô đã cảm nhận được một luồng sát khí đặc quánh. Phó Cận Thừa không ngẩng đầu lên, giọng anh lạnh đến mức có thể đóng băng không khí:
"Em đã nói chuyện gì với hắn?"
Thẩm Niệm bình tĩnh đặt tách trà xuống. "Em đã nói rồi, anh ấy chỉ là đàn anh giúp em làm luận văn."
"Giúp làm luận văn mà cần phải nắm tay nhau khăng khít thế này sao?" Phó Cận Thừa hất tập ảnh về phía cô. Những tấm ảnh chụp lén tại quán cà phê rơi lả tả dưới chân Thẩm Niệm. "Niệm Niệm, em tưởng tôi mù sao? Hay em tưởng lòng kiên nhẫn của tôi là vô tận?"
Anh đứng dậy, từng bước tiến về phía cô. Thẩm Niệm lùi lại cho đến khi lưng chạm vào kệ sách. Anh chống hai tay sang hai bên, giam cầm cô trong lồng ngực mình.
"Em đang tìm đường lui đúng không? Em nghĩ gã sinh viên đó có thể đưa em đi khỏi đây sao?" Anh cười khẩy, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô. "Tôi chỉ cần một cuộc điện thoại, ngày mai gia đình hắn sẽ phải rời khỏi thành phố này với hai bàn tay trắng. Em muốn thử xem tôi có làm được không?"
"Anh không được đụng đến anh ấy!" Thẩm Niệm hét lên. "Chuyện này không liên quan đến Lâm Chiêu! Là do em, em ghét cuộc sống này! Em ghét việc phải làm một con búp bê mỗi ngày để anh ngắm nhìn!"
Đây là lần đầu tiên cô bộc lộ dã tâm muốn rời đi một cách trực diện. Phó Cận Thừa sững sờ trong giây lát, rồi ánh mắt anh trở nên điên cuồng. Anh bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.
"Ghét sao? Em dùng tiền của tôi để mua những thứ xa hoa, em dùng quyền thế của tôi để không ai dám bắt nạt em, bây giờ em nói em ghét?" Anh nghiến răng. "Được, nếu em đã ghét làm búp bê, vậy thì chúng ta đổi cách khác."
Đêm đó là một cơn ác mộng đối với Thẩm Niệm. Phó Cận Thừa không còn chút dịu dàng nào. Anh trừng phạt cô bằng sự chiếm hữu thô bạo, như muốn khảm cô vào tận xương tủy để cô không bao giờ có thể nghĩ đến người đàn ông khác. Trong bóng tối của căn phòng, Thẩm Niệm cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng khóc. Cô càng hận anh, thì ý chí bỏ trốn của cô càng mạnh mẽ.
“Phó Cận Thừa, anh càng giữ chặt, tôi sẽ càng biến mất một cách triệt để nhất.”