MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Sẹo Dưới Lớp Lụa ĐàoChương 12: KẾ HOẠCH

Vết Sẹo Dưới Lớp Lụa Đào

Chương 12: KẾ HOẠCH

721 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Phó Cận Thừa rời đi từ sớm mà không để lại một lời nhắn nào. Thẩm Niệm nằm trên giường, khắp người đau nhức, nhưng đôi mắt cô lại sáng rực rỡ một cách lạ thường.

Cô biết mình đã đẩy Phó Cận Thừa đến giới hạn. Anh sẽ sớm thực hiện các biện pháp kiểm soát gắt gao hơn, có thể là nhốt cô ở nhà không cho đi học nữa. Vì vậy, cô phải hành động ngay lập tức.

Thẩm Niệm lấy chiếc điện thoại dự phòng mà cô đã giấu kỹ trong một chiếc hộp rỗng dưới gầm giường. Cô gọi cho một người mà cô đã bí mật liên lạc suốt một năm qua – một gã môi giới chuyên làm giấy tờ giả ở khu vực biên giới phía Nam.

"Tôi cần bộ hồ sơ đó trong vòng ba ngày. Tiền đã chuyển vào tài khoản cũ của ông."

"Cô chắc chứ? Một khi đã dùng danh tính này, cô sẽ không thể quay lại thân phận cũ nữa đâu," đầu dây bên kia khàn đặc trả lời.

"Tôi chắc chắn."

Sau khi cúp máy, Thẩm Niệm bắt đầu chuẩn bị cho bước cuối cùng. Cô đi xuống phòng khách, nhìn những người giúp việc đang bận rộn. Cô tỏ ra hối lỗi, nhờ người làm làm món canh bổ dưỡng để mang đến công ty cho Phó Cận Thừa.

"Thẩm tiểu thư, cô muốn đến công ty sao? Phó tổng dặn chúng tôi là cô nên nghỉ ngơi ở nhà..." người quản gia ái ngại nói.

"Tôi biết mình đã làm anh ấy giận. Tôi muốn đến xin lỗi. Bác làm ơn giúp tôi đi, nếu không anh ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi mất." Thẩm Niệm nức nở, đôi mắt đỏ hoe khiến ai nhìn vào cũng mủi lòng.

Người quản gia thở dài rồi cũng đồng ý.

Thẩm Niệm lên xe đến tập đoàn Phó Thị. Nhưng mục đích của cô không phải là xin lỗi. Cô biết trong văn phòng của Phó Cận Thừa có một chiếc két sắt nhỏ chứa những con dấu quan trọng và một số giấy tờ tùy thân của cô mà anh đã thu giữ. Cô đã âm thầm quan sát anh nhập mật khẩu rất nhiều lần.

Khi cô đến, thư ký của anh vốn đã quen với sự hiện diện của "vị hôn thê tương lai" nên không mảy may nghi ngờ.

"Phó tổng đang họp cổ đông ở tầng trên, cô có muốn vào phòng nghỉ đợi không ạ?"

"Cảm ơn chị, em vào ngồi đợi anh ấy là được."

Cửa phòng làm việc đóng lại. Thẩm Niệm lập tức hành động. Tim cô đập nhanh đến mức tưởng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô tiến đến sau bức tranh treo tường, nhập dãy số sinh nhật của chính mình – thứ mật khẩu mà cô đoán một người si mê như Phó Cận Thừa sẽ dùng.

Cạch. Két sắt mở ra.

Bên trong là hộ chiếu của cô, một số giấy tờ nhà đất đứng tên cô (mà anh đã tự ý làm để "tặng" cô) và một xấp tiền mặt lớn. Thẩm Niệm không lấy tiền, cô chỉ lấy đi hộ chiếu và những giấy tờ pháp lý cần thiết. Cô còn lấy thêm một chiếc thẻ đen phụ mà anh từng đưa nhưng cô chưa bao giờ dùng đến.

Cô nhanh chóng đóng két sắt lại, ngồi xuống ghế sofa, cầm một cuốn tạp chí lên và cố gắng điều hòa nhịp thở.

Mười phút sau, Phó Cận Thừa bước vào. Nhìn thấy cô ngồi đó với bát canh trên bàn, vẻ mặt hối lỗi và ngoan ngoãn, cơn giận trong lòng anh bỗng chốc tan biến. Anh tiến đến, xoa đầu cô:

"Biết lỗi rồi sao?"

Thẩm Niệm ngước lên, nở một nụ cười dịu dàng nhất mà cô từng có. "Em xin lỗi. Em sẽ không gặp anh Lâm Chiêu nữa. Em chỉ có anh thôi."

Phó Cận Thừa ôm cô vào lòng, thỏa mãn với sự phục tùng này. Anh không hề hay biết rằng, trong túi xách của cô lúc này chính là chiếc chìa khóa để cô vĩnh viễn thoát khỏi cuộc đời anh.

Dây leo không còn muốn bám vào cây cổ thụ nữa. Nó đã chuẩn bị đủ sức mạnh để tự mình mọc rễ giữa bão giông.