Sáng hôm sau, Thẩm Niệm thức dậy sớm hơn thường lệ. Cô không còn vẻ u sầu hay chống đối, ngược lại còn chủ động xuống bếp pha cho Phó Cận Thừa một ly cà phê theo đúng tỉ lệ mà anh yêu thích. Sự thay đổi đột ngột này không làm Phó Cận Thừa nghi ngờ, mà ngược lại, nó thỏa mãn cái tôi cao ngạo của anh. Anh tin rằng sau sự răn đe đêm qua, "dây leo" đã biết sợ và thu mình lại.
"Hôm nay em có tiết học đến mấy giờ?" Phó Cận Thừa vừa thắt cà vạt vừa hỏi, ánh mắt lướt qua vẻ ngoan ngoãn của cô.
"Chiều nay em có buổi thuyết trình quan trọng, chắc phải đến 5 giờ mới xong. Anh... anh có thể cho tài xế đón em muộn một chút được không? Em muốn ghé hiệu sách mua thêm mấy cuốn tài liệu." Thẩm Niệm nhỏ nhẹ đáp, đôi mắt cụp xuống đầy vẻ phục tùng.
Phó Cận Thừa tiến lại gần, nâng cằm cô lên, nhìn sâu vào đôi mắt trong vắt kia như muốn tìm kiếm một dấu vết dối trá. Nhưng Thẩm Niệm đã luyện tập hàng nghìn lần trước gương. Cô cho anh thấy sự sợ hãi xen lẫn chút ý định lấy lòng.
"Được. Đừng để tôi phải đi tìm em lần nữa." Anh đặt một nụ hôn lên trán cô rồi rời đi.
Ngay khi tiếng động cơ xe khuất dần sau cổng biệt thự, ánh mắt Thẩm Niệm lập tức đanh lại. Cô không lên lầu nghỉ ngơi như thường lệ mà vào phòng làm việc, lấy ra chiếc điện thoại dự phòng.
"Lâm Chiêu, em quyết định rồi. Chiều nay 4 giờ, anh giúp em chuẩn bị chiếc xe ở cổng sau trường đại học. Em sẽ đi cùng anh."
Đầu dây bên kia, Lâm Chiêu vui mừng khôn xiết. Anh ta tưởng rằng mình sắp cứu được người con gái mình yêu ra khỏi hang quỷ. Nhưng Lâm Chiêu không biết, anh ta chỉ là một quân cờ nghi binh. Thẩm Niệm biết rõ mọi cuộc gọi, mọi hành động của cô trong trường đều bị vệ sĩ báo cáo lại. Cô cố tình để họ thấy cô liên lạc với Lâm Chiêu, để họ tin rằng cô sẽ trốn đi cùng anh ta.
“Lâm Chiêu, xin lỗi anh. Tôi cần một kẻ thế thân để thu hút sự chú ý của Phó Cận Thừa,” Thẩm Niệm thầm nghĩ, lòng bàn tay cô siết chặt.
Cô dành cả buổi sáng để sắp xếp lại những món đồ quý giá nhất. Cô không mang theo quần áo xa hoa, chỉ lấy đi một ít tiền mặt đã tích cóp, hộ chiếu và bộ hồ sơ giả mà gã môi giới vừa gửi đến qua dịch vụ chuyển phát nhanh núp bóng dưới dạng tài liệu học tập. Cô cuộn tròn chúng lại, giấu vào trong một chiếc bình giữ nhiệt lớn thường dùng đi học.
Đến 2 giờ chiều, tài xế đưa cô đến trường. Thẩm Niệm bước xuống xe, vẫy tay chào tài xế với nụ cười rạng rỡ. Cô biết, ở một góc khuất nào đó, ít nhất có hai vệ sĩ đang bám theo mình.
Cô đi vào giảng đường, ngồi đúng vị trí thường ngày. Nhưng khi buổi học diễn ra được nửa chừng, cô giả vờ đau bụng, xin phép giáo viên ra ngoài. Thay vì đi ra cổng sau nơi Lâm Chiêu đang đợi, Thẩm Niệm lại đi vào phòng thay đồ của câu lạc bộ kịch mà cô từng tham gia một vài lần để lấy tư liệu.
Tại đây, cô lấy ra một bộ tóc giả ngắn, một chiếc kính gọng đen lớn và một bộ đồ nam sinh rộng thùng thình đã bí mật giấu sẵn từ trước. Chỉ trong 10 phút, "hoa khôi khoa Kiến trúc" biến mất, thay vào đó là một nam sinh bình thường, nhạt nhòa giữa hàng nghìn sinh viên.