MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Sẹo Dưới Lớp Lụa ĐàoChương 14: VE SẦU THOÁT XÁC

Vết Sẹo Dưới Lớp Lụa Đào

Chương 14: VE SẦU THOÁT XÁC

498 từ · ~3 phút đọc

Đúng 4 giờ chiều, tại cổng sau trường đại học, Lâm Chiêu đứng ngồi không yên bên cạnh chiếc xe cũ của mình. Ở phía xa, hai vệ sĩ của Phó Cận Thừa đang nấp trong một chiếc xe khác, tay lăm lăm bộ đàm.

"Báo cáo, đối tượng Lâm Chiêu đã xuất hiện. Có vẻ Thẩm tiểu thư sắp ra."

Đúng lúc đó, một bóng dáng mặc chiếc váy xanh quen thuộc của Thẩm Niệm, đội mũ sụp xuống che khuất mặt, hớt hải chạy từ trong trường ra và nhảy phắt vào xe của Lâm Chiêu. Chiếc xe lập tức rồ máy, lao vút đi.

"Đuổi theo! Cô ta bỏ trốn rồi!"

Cuộc rượt đuổi nghẹt thở diễn ra trên đường phố thành phố S. Vệ sĩ lập tức báo cáo về cho Phó Cận Thừa. Ngồi trong văn phòng, Phó Cận Thừa đập nát ly rượu trên tay, đôi mắt vằn tia máu: "Bắt lấy họ! Đừng để gã đó chạm vào một sợi tóc của cô ấy!"

Trong khi toàn bộ lực lượng của Phó Cận Thừa đang dồn sức đuổi theo chiếc xe của Lâm Chiêu về phía ngoại ô, thì tại bến xe khách liên tỉnh ở hướng ngược lại, một "nam sinh" thấp bé đang bình thản xếp hàng mua vé đi một tỉnh vùng biên giới phía Nam.

Thẩm Niệm ngồi trên chiếc xe khách cũ kỹ, mùi dầu máy và tiếng ồn ào xung quanh khiến cô thấy sống động hơn bao giờ hết. Cô nhìn ra cửa sổ, thấy bóng dáng thành phố S lùi xa dần.

Bóng dáng mặc váy xanh ngồi trong xe Lâm Chiêu thực chất chỉ là một cô gái nghèo trong câu lạc bộ kịch mà Thẩm Niệm đã thuê với giá cao để đóng giả mình. Cô ấy chỉ cần ngồi trong xe, không được quay mặt lại, mục tiêu duy nhất là kéo dài thời gian.

Thẩm Niệm lấy chiếc sim điện thoại cũ ra, bẻ gãy nó và ném qua cửa sổ. Cô cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến run người.

“Phó Cận Thừa, ánh trăng của anh thực ra chỉ là một mảnh sành vỡ thôi. Anh muốn giữ nó, thì phải chấp nhận bị nó cứa đến chảy máu.”

Trên chuyến xe xóc nảy, Thẩm Niệm bắt đầu lật mở bộ hồ sơ mới. Từ giờ, cô không còn là Thẩm Niệm nữa. Cô là "Trần Giao", một cô gái bình thường đi làm thuê ở vùng biên. Cô đã tính toán kỹ, vùng đó địa hình phức tạp, thông tin lạc hậu, dù Phó Cận Thừa có một tay che trời cũng khó lòng tìm ra một người cố tình biến mất.

Nhưng trong thâm tâm, Thẩm Niệm vẫn có một nỗi sợ mơ hồ. Cô hiểu Phó Cận Thừa. Anh không phải là người dễ dàng bỏ cuộc. Anh là một thợ săn kiên nhẫn nhất mà cô từng biết. Liệu sự tự do đánh đổi bằng dối trá này sẽ kéo dài được bao lâu?