MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Sẹo Dưới Lớp Lụa ĐàoChương 15: TRẢ GIÁ TRONG CƠN ĐIÊN

Vết Sẹo Dưới Lớp Lụa Đào

Chương 15: TRẢ GIÁ TRONG CƠN ĐIÊN

609 từ · ~4 phút đọc

Cùng lúc đó, tại một đoạn đường vắng ở ngoại ô, xe của vệ sĩ đã ép được xe của Lâm Chiêu vào lề đường.

Phó Cận Thừa bước xuống xe, gương mặt lạnh lùng như một vị thần chết. Anh tiến lại gần, giật mạnh cửa xe, lôi "Thẩm Niệm" ra ngoài. Nhưng ngay khi nhìn thấy gương mặt sợ hãi của cô gái xa lạ đang khóc nức nở, trái tim anh như rơi xuống vực thẳm.

"Cô là ai? Thẩm Niệm đâu?" Anh gầm lên, bàn tay siết chặt lấy vai cô gái khiến cô ta đau đớn hét lên.

Lâm Chiêu bước xuống, mặt cắt không còn giọt máu: "Niệm Niệm... Niệm Niệm không có trên xe sao? Cô ấy bảo tôi đợi ở đây để đón cô ấy mà..."

Phó Cận Thừa lập tức hiểu ra tất cả. Anh đã bị lừa. Cô gái nhỏ ngoan ngoãn, đóa hoa nhài luôn nép vào ngực anh xin tha thứ, thực chất là một con cáo già tinh quái. Cô đã dùng chính sự chiếm hữu của anh để làm mồi nhử, dùng Lâm Chiêu làm vật hy sinh để dọn đường cho mình.

"Lục soát toàn bộ thành phố! Sân bay, bến tàu, các cửa ngõ cao tốc! Tìm cho bằng được cô ấy về đây!" Phó Cận Thừa ra lệnh qua điện thoại, giọng anh run lên vì giận dữ và một chút... đau lòng.

Anh quay sang nhìn Lâm Chiêu, ánh mắt đầy sự khinh bỉ: "Anh tưởng anh cứu được cô ấy sao? Anh chỉ là một món đồ chơi trong tay cô ấy mà thôi. Cô ấy chưa bao giờ yêu anh, cũng chưa bao giờ yêu tôi. Cô ấy chỉ yêu bản thân mình."

Phó Cận Thừa trở về biệt thự. Căn phòng của Thẩm Niệm vẫn còn vương mùi hương hoa nhài nhẹ nhàng. Anh mở két sắt, thấy hộ chiếu và giấy tờ đã mất, nhưng xấp tiền mặt vẫn còn nguyên. Cô không lấy tiền của anh. Cô thà đi bằng hai bàn tay trắng còn hơn là mang theo hơi thở của anh bên mình.

Sự bướng bỉnh và tuyệt tình này của cô làm anh vừa hận vừa điên cuồng muốn có được cô hơn bao giờ hết. Anh ngồi xuống giường, tay vuốt ve chiếc gối còn vương lại vài sợi tóc của cô.

"Niệm Niệm, em giỏi lắm. Em nghĩ em thoát được sao?" Anh cười lạnh, một nụ cười khiến những người đứng xung quanh phải rùng mình. "Tôi sẽ lật tung cái đất nước này lên để tìm em. Và khi bắt được em rồi, tôi sẽ không dùng lồng kính nữa. Tôi sẽ dùng xiềng xích thật sự."

Đêm đó, cả thành phố S rúng động bởi những cuộc truy quét của tập đoàn Phó Thị. Lâm Chiêu bị đình chỉ học tập, gia đình anh ta gặp rắc rối với các dự án kinh doanh. Phó Cận Thừa đang trút giận lên tất cả những gì liên quan đến cô.

Trong khi đó, ở một thị trấn nghèo nàn cách đó hàng nghìn cây số, Thẩm Niệm (giờ là Trần Giao) vừa bước xuống xe. Cô hít một hơi thật sâu mùi vị của đất cát và khói bếp. Cô không có tiền bạc, không có người bảo vệ, nhưng cô có thứ mà cô hằng khao khát: Quyền được làm chính mình.

Cô bước vào một nhà trọ rẻ tiền, nhìn mình trong gương. Mái tóc dài đã bị cắt ngắn lởm chởm, gương mặt lem luốc. Cô mỉm cười, một nụ cười thật sự đầu tiên sau ba năm ký sinh.

"Trò chơi chính thức bắt đầu, Phó Cận Thừa."