MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Sẹo Hình Hoa NhàiChương 1: Thành Phố Của Những Linh Hồn Vay Mượn

Vết Sẹo Hình Hoa Nhài

Chương 1: Thành Phố Của Những Linh Hồn Vay Mượn

1,220 từ · ~7 phút đọc

Thành phố D là một viên minh châu nằm bên bờ biển Đông Hải, nơi những ánh đèn neon không bao giờ tắt và tiếng sóng biển luôn gầm gừ dưới chân những tòa nhà chọc trời. Nhìn từ trên cao, thành phố như một con quái vật lộng lẫy, được thắp sáng bởi hàng triệu đốm lửa của dục vọng và tiền bạc. Nhưng nếu đi sâu vào phía Nam, men theo những con đường mòn uốn lượn dẫn ra vịnh San Hô, không khí sẽ đột ngột thay đổi. Ở đó không có tiếng còi xe náo nhiệt, chỉ có mùi vị mặn chát của muối, mùi mục nát của rong biển khô và sự im lặng đến rợn người của những căn biệt thự biệt lập.

Căn biệt thự số 9 nằm chênh vênh trên một vách đá cao nhất, được bao quanh bởi những bức tường đá xám lạnh lẽo. Kiến trúc của nó mang hơi hướng tối giản nhưng cực kỳ xa hoa với những mảng kính lớn thay cho tường, cho phép chủ nhân của nó thu trọn cả đại dương vào tầm mắt. Tuy nhiên, dù có bao nhiêu ánh sáng chiếu vào, bên trong căn nhà vẫn luôn duy trì một nhiệt độ thấp đến kỳ lạ.

Trong phòng khách rộng lớn, ánh đèn vàng mờ ảo chỉ đủ làm hiện rõ những món đồ nội thất đắt tiền nhưng thiếu đi hơi ấm của sự sống. Một chiếc đàn dương cầm đen bóng đặt ở góc phòng, những bức tranh trừu tượng với gam màu u tối treo dọc hành lang, và mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng luôn phảng phất – thứ mùi hương sang trọng nhưng khô khốc, giống như tính cách của chủ nhân nơi này.

Khương Vãn đứng bên cửa sổ sát đất, bàn chân trần nhỏ nhắn chìm sâu vào lớp thảm lông cừu mềm mại. Cô đã đứng đó rất lâu, nhìn những con sóng bạc đầu xô vào ghềnh đá bên dưới. Ở thành phố D này, người ta nói rằng nếu bạn đứng ở vị trí đủ cao, bạn có thể nhìn thấy sự mục nát của chính mình.

Khương Vãn của năm hai mươi hai tuổi chính là một sự "mục nát" xinh đẹp như thế.

Trước khi gặp Thẩm Trình, cuộc đời cô là một gam màu xám xịt của những buổi chiều chạy đôn chạy đáo tìm việc làm thêm, là mùi thuốc sát trùng nồng nặc trong hành lang bệnh viện nơi mẹ cô đang thoi thóp. Cô vốn là một sinh viên mỹ thuật với tương lai rạng rỡ, nhưng định mệnh đã bẻ lái, ném cô vào giữa cơn bão nợ nần của gia đình. Thành phố D lộng lẫy này chưa bao giờ nhân từ với kẻ nghèo, nó chỉ mở lòng với những ai dám đánh đổi.

Và Khương Vãn đã chọn đánh đổi.

Tiếng động cơ xe trầm đục vọng lại từ phía cổng sắt, cắt ngang dòng suy tưởng của cô. Một chiếc Rolls-Royce màu đen tuyền từ từ lăn bánh vào sân, ánh đèn pha quét qua những tán cây vạn tuế, tạo nên những bóng ma nhảy múa trên tường. Khương Vãn khẽ run lên, không phải vì lạnh, mà vì một phản xạ tự nhiên của cơ thể khi biết "chủ nhân" đã trở về.

Thẩm Trình bước xuống xe. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, dáng người cao lớn của anh được bao phủ bởi một lớp khí chất lạnh lùng, xa cách. Anh không vội vào nhà ngay, mà đứng tựa bên cửa xe, châm một điếu thuốc. Đốm lửa đỏ lập loè trong đêm tối như một con mắt quỷ đang quan sát. Anh nhìn về phía biển, nơi năm năm trước, một chuyến bay đã mang theo người con gái duy nhất anh từng yêu biến mất vào hư không.

Nơi này vốn dĩ không phải là nhà của anh, mà là một ngôi miếu thờ những ký ức vụn vỡ.

Khương Vãn quan sát anh qua lớp kính. Từ góc độ này, anh trông thật cô độc, nhưng sự cô độc ấy lại mang sức nặng ép người. Cô biết, lát nữa khi anh bước qua cánh cửa kia, cô sẽ không còn là Khương Vãn nữa. Cô sẽ phải khoác lên mình mùi hương mà người kia từng dùng, mặc những bộ váy mà người kia từng thích, và trưng ra nụ cười dịu dàng đúng mực mà người kia từng sở hữu.

Thẩm Trình dập tắt điếu thuốc, ngẩng đầu nhìn lên ban công tầng hai. Ánh mắt anh sắc lẹm, xuyên qua bóng tối và lớp kính, va chạm trực tiếp với ánh mắt của cô. Khương Vãn không tránh né, cô lặng lẽ cúi đầu như một sự phục tùng tuyệt đối.

Cánh cửa gỗ nặng nề phía dưới tầng một mở ra. Tiếng bước chân đều đặn của anh nện trên sàn đá hoa cương, vang vọng khắp không gian tĩnh mịch. Mỗi tiếng động như một nhịp gõ vào trái tim đang thắt lại của Khương Vãn.

Mối quan hệ của họ bắt đầu như một sự thỏa thuận bẩn thỉu trong một buổi chiều mưa tầm tã tại một con hẻm nhỏ ở khu cũ thành phố D. Khi đó, cô đứng dưới hiên nhà rách nát, người ướt sũng, đôi mắt đỏ hoe vì vừa nhận được giấy báo nợ. Anh xuất hiện, ngồi trong xe sang trọng, hạ kính xuống và nhìn cô với ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa khao khát, vừa khinh bỉ.

"Gương mặt này... thật phí phạm nếu để nó chết dần mòn ở đây." Anh nói, giọng nói lạnh như băng nhưng lại chứa đựng một sự cám dỗ chết người. "Đi theo tôi, tôi sẽ trả nợ cho cô. Đổi lại, cô phải thuộc về tôi, hoàn toàn."

Khương Vãn của ngày hôm đó không biết rằng, cái giá của sự cứu rỗi lại đắt đến thế. Cô tưởng mình chỉ cần bán đi thân xác, nhưng hóa ra, anh muốn cả linh hồn cô phải biến hình để lấp đầy khoảng trống của một người quá cố.

Thẩm Trình đã lên đến phòng. Anh không gõ cửa, mà đẩy thẳng vào. Mùi sương đêm và khói thuốc từ người anh tràn vào phòng, lấn át mùi nến thơm dìu dịu. Anh đứng ở cửa, không nói lời nào, chỉ nhìn cô từ đầu đến chân.

"Lại đây." Anh lên tiếng, tông giọng thấp xuống, mang theo sự chiếm hữu không thèm che giấu.

Khương Vãn bước tới, bước chân vô thanh trên thảm. Cô dừng lại trước mặt anh, ngửi thấy mùi rượu Whisky nồng nàn tỏa ra từ hơi thở của người đàn ông. Thẩm Trình đưa bàn tay to lớn, hơi thô ráp lên miết nhẹ gò má cô, rồi trượt xuống cổ, siết lấy một cách từ tốn.

"Hôm nay, em trông rất giống cô ấy." Anh thì thầm, đôi mắt tối sầm lại vì dục vọng và cả sự đau đớn đến điên cuồng.

Khương Vãn nhắm mắt, để mặc anh kéo mình vào lòng. Ngoài kia, sóng biển vẫn vỗ rì rào vào vách đá, như muốn nói với cô rằng: Ở thành phố này, mọi thứ đều có thể thay thế, kể cả tình yêu, chỉ có nỗi đau là vĩnh cửu.