Thành phố C bước vào mùa mưa, những cơn mưa rào bất chợt khiến không khí vốn đã ẩm ướt lại càng thêm nặng nề. Khương Vãn ngồi trong chiếc xe Rolls-Royce lặng lẽ chuyển bánh qua những cây cầu vượt đan xen như mạng nhện. Ánh đèn neon của thành phố lướt qua cửa kính, nhòe nhoẹt thành những vệt sáng không hình thù.
Bên cạnh cô, Thẩm Trình đang tựa lưng vào ghế, mắt nhắm hờ. Sự hiện diện của anh như một khối áp lực vô hình khiến Khương Vãn không dám thở mạnh. Hai tiếng trước, cô đã ký vào bản hợp đồng dài mười trang giấy. Đổi lại việc anh thanh toán toàn bộ viện phí cho mẹ cô và khoản nợ của cha, cô sẽ thuộc về anh trong vòng hai năm. Không tình cảm, không ràng buộc danh phận, chỉ có một quy tắc duy nhất: "Trở thành người anh muốn."
Chiếc xe dừng lại ở một căn biệt thự màu trắng tối giản nằm trên sườn đồi nhìn thẳng ra cảng biển. Đây là nơi Thẩm Trình thường xuyên lui tới, một không gian cá nhân mà ngay cả trợ lý thân cận cũng ít khi được bước vào.
"Xuống xe đi." Giọng anh trầm và khàn, dường như mang theo cả hơi lạnh của biển cả bên ngoài.
Khương Vãn ôm chiếc túi nhỏ – tài sản duy nhất của mình – bước theo sau anh. Sàn nhà lát đá cẩm thạch mát lạnh đến run người. Thẩm Trình không bật đèn lớn, chỉ có ánh đèn cảm ứng dọc hành lang sáng lên một cách yếu ớt.
Anh dẫn cô vào một căn phòng rộng lớn ở tầng hai. Giữa phòng là một chiếc giường rộng đến choáng ngợp, ga trải giường màu xám tro phẳng phiu không một nếp gấp. Thẩm Trình đứng ở ban công, gió biển thổi tung vạt áo sơ mi trắng của anh, để lộ một tấm lưng rộng nhưng có phần cô độc.
"Khương Vãn." Anh đột ngột gọi tên thật của cô.
"Vâng."
"Từ hôm nay, em sống ở đây. Sẽ có người mang quần áo đến cho em. Những món đồ cũ của em..." Anh quay lại, ánh mắt sắc lẹm dừng lại trên chiếc áo sơ mi cũ kỹ và chiếc quần jeans bạc màu của cô, "... hãy vứt hết đi."
Khương Vãn mím môi, đôi tay siết chặt quai túi. Cô biết mình đang đứng ở vị trí nào. "Tôi hiểu rồi."
"Còn một việc nữa." Thẩm Trình bước tới gần cô. Khoảng cách gần đến mức cô có thể ngửi thấy mùi bạc hà nồng đậm và mùi khói thuốc lá nhàn nhạt từ người anh. Anh nâng một lọn tóc của cô lên, khẽ ngửi. "Đừng dùng loại dầu gội này nữa. Tôi đã chuẩn bị loại khác trong phòng tắm. Từ giờ, hãy dùng mùi nhài."
Mùi nhài. Khương Vãn khựng lại. Cô nhớ trong những hồ sơ ít ỏi mà cô tìm hiểu được, vị hôn thê đã mất của anh – Lâm Tiêu – vốn nổi tiếng với sở thích mãnh liệt dành cho hoa nhài. Trái tim cô khẽ thắt lại, một sự phản kháng yếu ớt trỗi dậy nhưng nhanh chóng bị thực tế nghiền nát. Cô không phải là Khương Vãn, cô là một sự thay thế cho một linh hồn đã tan biến vào đại dương kia.
Đêm đó, Khương Vãn nằm trên chiếc giường xa lạ, mùi hoa nhài nồng đậm bao vây lấy cô. Cô không ngủ được, tiếng sóng biển rì rào ngoài kia như tiếng thở dài của người quá cố.
Khoảng hai giờ sáng, cửa phòng bật mở. Thẩm Trình bước vào, người mang theo hơi rượu Whisky nồng nặc. Anh không nói một lời nào, lẳng lặng bước đến bên giường. Trong bóng tối, đôi mắt anh sáng lên một cách kỳ lạ, như một con thú đang nhìn chằm chằm vào mảnh kí ức quý giá nhất của mình.
Anh cúi xuống, hơi thở nóng rực phả vào cổ cô. "Em có biết không... góc nghiêng này của em, giống cô ấy đến mức khiến tôi phát điên."
Khương Vãn không trả lời, cô chỉ lặng lẽ nhắm mắt lại. Cô cảm nhận được đôi bàn tay của anh đang run rẩy lướt trên gương mặt mình. Đó là sự khao khát, nhưng cũng là sự dằn vặt tột độ. Thẩm Trình ôm lấy cô, một cái ôm chặt đến mức xương sườn cô đau nhức. Anh không làm gì thêm, chỉ cứ thế ôm cô, vùi đầu vào hõm cổ có mùi hoa nhài mà ngủ thiếp đi.
Lần đầu tiên trong đời, Khương Vãn nhận ra rằng, sự cô đơn của người giàu có đôi khi còn đáng sợ hơn cái nghèo khổ của cô. Họ nương tựa vào nhau theo một cách méo mó nhất có thể: anh tìm thấy sự an ủi từ một cái xác không hồn có gương mặt giống người yêu, còn cô tìm thấy sự cứu rỗi cho gia đình từ sự hào phóng tàn nhẫn của anh.