MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Sẹo Hình Hoa NhàiChương 3: Ranh Giới Mỏng Manh (H)

Vết Sẹo Hình Hoa Nhài

Chương 3: Ranh Giới Mỏng Manh (H)

767 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng ban mai của Thành phố C không chói chang mà mờ ảo bởi lớp sương mù từ biển thổi vào. Khương Vãn tỉnh dậy trong vòng tay của Thẩm Trình. Anh đã thức từ bao giờ, đang lặng lẽ ngắm nhìn cô. Sự dịu dàng thoáng qua trong mắt anh nhanh chóng được thay thế bằng vẻ lạnh lùng thường thấy khi anh nhận ra mình đang nhìn một "người thực" chứ không phải một "ảo ảnh".

"Dậy đi, lát nữa trợ lý sẽ đưa em đi mua sắm." Anh nói rồi dứt khoát đứng dậy, bước vào phòng tắm.

Những ngày sau đó, Khương Vãn được nhào nặn để trở thành một "Lâm Tiêu" hoàn hảo. Cô phải học cách cười mỉm chi, cách cầm ly rượu vang bằng ba ngón tay, cách búi tóc cao để lộ phần gáy mà Thẩm Trình cho là "quyến rũ nhất". Mỗi khi cô làm sai, anh không mắng nhiếc, nhưng ánh mắt thất vọng của anh còn đáng sợ hơn ngàn lời trách móc. Nó như nhắc nhở cô rằng: Em không xứng đáng với số tiền tôi đã bỏ ra.

Một tuần sau, Thẩm Trình trở về nhà muộn hơn thường lệ. Thành phố C đang hứng chịu một cơn bão nhỏ, gió rít qua những khe cửa kính tạo nên những âm thanh ghê người. Anh bước vào phòng, gương mặt lộ rõ sự mất kiềm chế. Hôm nay là ngày giỗ của Lâm Tiêu.

Khương Vãn đang đứng bên cửa sổ, mặc chiếc váy lụa màu trắng ngà – màu sắc mà anh yêu cầu cô phải mặc hằng ngày. Thẩm Trình bước đến phía sau cô, vòng tay siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh cô vào lồng ngực vững chãi của mình.

"Vãn Vãn... gọi tên tôi đi." Anh thì thầm, nhưng tay anh lại bắt đầu xé toạc lớp lụa mỏng manh trên vai cô.

"Thẩm Trình..." Cô khẽ gọi, giọng run rẩy.

"Không, đừng gọi kiểu đó. Gọi trầm xuống, dịu dàng hơn." Anh xoay người cô lại, bắt cô đối diện với đôi mắt đang bốc hỏa của mình.

Trong ánh sáng chập chờn của tia chớp ngoài khơi, sự kiềm chế của cả hai hoàn toàn sụp đổ. Thẩm Trình đẩy cô xuống mặt bàn trang điểm bằng gỗ đắt tiền, những lọ nước hoa mùi nhài đổ vỡ, hương thơm nồng nặc lan tỏa khắp không gian.

Anh hôn cô, một nụ hôn thô bạo nhưng mang theo cả sự tuyệt vọng. Khương Vãn cảm thấy đau, nhưng cô không đẩy anh ra. Cô ôm lấy đầu anh, những ngón tay luồn vào mái tóc cứng của người đàn ông. Cô cảm nhận được sự chiếm hữu mãnh liệt khi anh xâm nhập vào cô. Đó không chỉ là sự thỏa mãn tình dục, mà là cách anh trút bỏ nỗi đau không thể nói thành lời.

Trong cơn say mê của xác thịt, Thẩm Trình liên tục gọi tên "Tiêu Tiêu". Mỗi lần cái tên đó vang lên, Khương Vãn lại cảm thấy tim mình bị một nhát dao đâm xuyên qua. Nhưng cơ thể cô lại phản ứng một cách trung thực với sự dẫn dắt của anh. Dưới tác động của dục vọng, cô cong người, đón nhận lấy sự cuồng nhiệt tàn nhẫn của người đàn ông phía trên.

Ánh đèn ngủ màu cam lờ mờ soi rõ những vệt mồ hôi trên lưng anh. Thẩm Trình ghé sát tai cô, hơi thở dồn dập: "Em là của tôi... em phải giống cô ấy... mãi mãi phải giống cô ấy..."

Khương Vãn cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc. Cô phối hợp với từng nhịp di chuyển của anh, để mặc bản thân chìm đắm trong sự nhục dục đầy tính nghệ thuật và đau đớn này. Giữa tiếng mưa gào thét bên ngoài và tiếng thở dốc nồng nàn trong phòng, ranh giới giữa Khương Vãn và Lâm Tiêu dường như mờ nhòa đi.

Khi mọi thứ kết thúc, Thẩm Trình gục đầu lên vai cô, hơi thở dần ổn định. Anh không rời đi ngay mà vẫn duy trì sự gắn kết ấy, như thể sợ rằng nếu buông ra, ảo ảnh này sẽ biến mất. Khương Vãn nhìn trần nhà, nước mắt lặng lẽ chảy ngược vào trong.

Cô biết, đêm nay anh đã đạt được điều mình muốn, nhưng trái tim cô thì đã vỡ vụn thêm một chút. Ở thành phố C này, biển có thể dung chứa vạn vật, nhưng lại không thể dung chứa nổi một tình yêu chân chính được xây dựng trên sự giả dối.