MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Sẹo Hình Hoa NhàiChương 4: Ánh Sáng Và Vực Thẳm

Vết Sẹo Hình Hoa Nhài

Chương 4: Ánh Sáng Và Vực Thẳm

789 từ · ~4 phút đọc

Thành phố C bước vào những ngày hè oi ả, nhưng bên trong căn biệt thự trên đỉnh đồi, bầu không khí lúc nào cũng duy trì ở mức 22 độ C – một sự lạnh lẽo nhân tạo đến tê người.

Khương Vãn đứng trước gương trong phòng thay đồ rộng lớn. Cô vừa mặc vào chiếc váy lụa hai dây màu champagne, đường cắt cúp tinh tế ôm sát lấy những đường cong thanh mảnh nhưng có phần gầy guộc của cô. Thẩm Trình đứng phía sau, đôi tay to lớn đặt lên vai cô, ánh mắt anh phản chiếu qua gương đầy vẻ suy tư.

"Tối nay có một buổi tiệc đấu giá của giới thượng lưu Thành phố C. Em sẽ đi cùng tôi." Anh nói, giọng điệu thản nhiên như thể đang thông báo một lịch trình công việc.

Khương Vãn khẽ run mi mắt: "Tôi... tôi xuất hiện với tư cách gì?"

Thẩm Trình miết nhẹ lên làn da trắng ngần nơi cổ cô, đôi mắt anh tối sầm lại. "Trợ lý đời tư. Nhớ kỹ, không được nói nhiều, không được rời xa tôi quá năm bước, và quan trọng nhất..." Anh cúi xuống, ghé sát tai cô, hơi thở mang theo sự áp đặt tuyệt đối, "... không được để ai nhìn thấu đôi mắt của em."

Khương Vãn hiểu ý anh. Anh muốn cô là một bức tượng xinh đẹp, một món đồ trang sức hoàn hảo mang dáng dấp của Lâm Tiêu, nhưng không được để lộ ra cái linh hồn thực sự của Khương Vãn.

Buổi tiệc diễn ra tại khách sạn Grand Hyatt bên bờ cảng. Khi Thẩm Trình bước vào với Khương Vãn bên cạnh, cả hội trường dường như tĩnh lặng trong vài giây. Những ánh mắt tò mò, phán xét và cả kinh ngạc đổ dồn về phía họ. Người ta xì xào bàn tán về "người phụ nữ bí ẩn" có gương mặt giống hệt vị hôn thê đã mất của Thẩm thiếu gia.

"Nhìn kìa, chẳng lẽ Lâm Tiêu quay về sao?" "Không thể nào, nghe nói chỉ là một món đồ chơi anh ta tìm thấy ở khu ổ chuột thôi."

Những lời bàn tán sắc mỏng như dao cạo cứ thế đâm vào lòng Khương Vãn. Cô siết chặt túi cầm tay, giữ cho sống lưng luôn thẳng tắp. Cô cảm thấy mình như một kẻ trộm, đang mặc trộm quần áo của người khác, dùng trộm mùi hương của người khác và đứng cạnh người đàn ông vốn dĩ không thuộc về mình.

Trong lúc Thẩm Trình bận thảo luận với một đối tác bất động sản, một người phụ nữ sang trọng bước đến gần Khương Vãn. Đó là bà Thẩm – mẹ của Thẩm Trình. Bà nhìn cô từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh miệt không hề che giấu.

"Cô chính là Khương Vãn?" Bà hạ thấp giọng, thanh âm sắc lạnh. "Đừng tưởng có chút nhan sắc giống con bé đó mà mơ tưởng bước chân vào cửa nhà họ Thẩm. Thẩm Trình chỉ đang dùng cô để hóa giải nỗi đau thôi. Khi nó tỉnh ra, cô sẽ chẳng là cái gì cả."

Khương Vãn cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Cô không phản kháng, chỉ khẽ cúi đầu: "Cháu biết rõ vị trí của mình, thưa bà."

"Biết thì tốt. Đừng để cái tên của cô làm vấy bẩn ký ức về Lâm Tiêu."

Bà Thẩm quay lưng đi, để lại Khương Vãn đứng trơ trọi giữa đám đông phù hoa. Ngay lúc ấy, Thẩm Trình bước tới, anh nhận ra sắc mặt tái nhợt của cô. Anh không hỏi cô đã nói gì với mẹ mình, chỉ im lặng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, đan chặt mười ngón tay vào nhau. Sự ấm áp từ lòng bàn tay anh là thứ duy nhất giữ cho cô không ngã quỵ ngay lúc đó.

Đêm hôm đó, trên đường về, Thẩm Trình không nói lời nào. Anh lái xe rất nhanh, gió biển Thành phố C rít qua khe cửa sổ như tiếng gào thét của một linh hồn đau khổ. Khi về đến biệt thự, anh kéo cô vào nhà với một sự thô bạo hiếm thấy.

"Thẩm Trình, anh làm em đau..." Khương Vãn khẽ kêu lên khi bị anh đẩy mạnh vào cửa phòng.

Anh không nghe thấy gì cả. Anh chỉ thấy nỗi nhớ Lâm Tiêu và sự hiện diện của Khương Vãn đang cấu xé tâm trí mình. Anh muốn dùng sự chiếm hữu thể xác để xua tan đi cảm giác tội lỗi khi để mẹ mình sỉ nhục cô, và cũng để trừng phạt chính mình vì đã bắt đầu rung động trước một "thế thân".