MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Sẹo Hình Hoa NhàiChương 5: Vị Muối Trên Da Thịt (H)

Vết Sẹo Hình Hoa Nhài

Chương 5: Vị Muối Trên Da Thịt (H)

796 từ · ~4 phút đọc

Cơn bão nhiệt đới từ ngoài khơi xa bắt đầu tràn vào Thành phố C. Cửa kính rung lên bần bật dưới sức gió, nhưng bên trong phòng ngủ của Thẩm Trình, không khí còn nóng bỏng và nghẹt thở hơn thế.

Thẩm Trình thô bạo giật phăng chiếc cà vạt, đôi mắt anh đỏ ngầu vì men rượu và những cảm xúc dồn nén suốt cả buổi tiệc. Anh ép Khương Vãn vào bức tường kính nhìn ra biển. Ánh sáng của những cột thu lôi ngoài khơi thỉnh thoảng lóe lên, soi rõ gương mặt đang run rẩy của cô.

"Em có thấy họ nhìn em thế nào không?" Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc. "Họ nhìn em như một món đồ giả. Nhưng Khương Vãn... tối nay em quá thật."

Anh hôn cô, nụ hôn không hề có sự dịu dàng, chỉ có sự chiếm đoạt và khao khát điên cuồng. Anh cắn lên vành tai cô, rồi di chuyển xuống cổ, nơi mùi hương hoa nhài vẫn còn vương vấn. Khương Vãn cảm thấy chiếc váy lụa đắt tiền bị anh xé toạc, rơi xuống sàn nhà như một cánh hoa tàn.

Làn da trắng nõn của cô tiếp xúc với không khí lạnh của máy điều hòa khiến cô khẽ rùng mình, nhưng ngay lập tức, cơ thể nóng rực của Thẩm Trình ập tới. Anh bế bổng cô lên, đặt cô lên chiếc giường rộng lớn. Dưới ánh sáng chập chờn của tia chớp, thân hình săn chắc của người đàn ông phủ lấy cô như một ngọn núi vững chãi.

Bàn tay anh di chuyển khắp cơ thể cô, từ những đường cong mềm mại đến những nơi nhạy cảm nhất. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại một vệt lửa thiêu đốt. Khương Vãn quấn lấy thắt lưng anh, đôi chân dài trắng muốt kẹp chặt lấy hông người đàn ông, tiếng rên rỉ nhỏ vụn bật ra từ kẽ răng.

"Nhìn tôi..." Thẩm Trình ra lệnh, giọng nói trầm thấp đầy quyền lực.

Khương Vãn mở mắt, nhìn vào đôi mắt đang chứa đựng cả một bầu trời bão tố của anh. Trong giây phút giao hòa mãnh liệt của xác thịt, cô cảm thấy mình không còn là một thế thân nữa. Anh đang nhìn cô, chính là cô, dù anh vẫn gọi tên một người khác trong tiềm thức.

Sự va chạm da thịt mang theo vị mặn của mồ hôi và cả vị đắng của nước mắt. Thẩm Trình đẩy mạnh, đưa cả hai lên đỉnh cao của sự hoan lạc. Trong không gian chỉ còn tiếng thở dốc nồng nàn và tiếng sóng biển gào thét ngoài kia, Khương Vãn cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị cuốn vào xoáy nước, không cách nào thoát ra, cũng không muốn thoát ra.

Anh vùi đầu vào ngực cô, đôi tay siết chặt như muốn khảm cô vào tận xương tủy. "Đừng bao giờ rời xa tôi... Tiêu Tiêu... Khương Vãn..."

Lần đầu tiên, anh gọi cả hai cái tên cùng một lúc.

Sau khi cơn cuồng nhiệt qua đi, Thẩm Trình ôm lấy cô từ phía sau, hơi thở dần trở nên bình ổn. Khương Vãn nằm yên trong vòng tay anh, nhìn ra mặt biển đen thẫm qua lớp kính mờ sương. Cô biết, sau đêm nay, mối quan hệ này sẽ càng trở nên phức tạp hơn. Cô đã bắt đầu yêu người đàn ông này, yêu cả sự tàn nhẫn và nỗi đau của anh.

"Ngủ đi." Thẩm Trình khẽ hôn lên vai cô, nơi có một vết hồng nhạt do anh để lại.

Căn phòng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đặn trên mái hiên. Khương Vãn nhắm mắt, cố gắng tận hưởng hơi ấm hiếm hoi này. Cô biết mình đang đi trên một sợi dây mỏng manh, một bên là tình yêu nồng cháy, một bên là vực thẳm của sự thật. Và ở Thành phố C đầy cám dỗ này, kẻ nào yêu trước, kẻ đó sẽ là kẻ thua cuộc.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng yếu ớt của ngày sau bão chiếu vào phòng, Thẩm Trình đã đi từ sớm. Trên bàn cạnh giường là một chiếc hộp nhung nhỏ và một tờ giấy ghi chú ngắn gọn: "Tối nay tôi về muộn, hãy đeo cái này."

Bên trong hộp là một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh, ở giữa là một viên đá quý hình đóa hoa nhài. Khương Vãn cầm sợi dây chuyền, cảm thấy nó nặng trĩu. Đó là sự bù đắp, hay là một sợi xích mới mà anh dùng để buộc chặt cô vào cái bóng của người cũ? Cô không biết, chỉ biết rằng vết sẹo trong tim mình lại một lần nữa nhói đau.