Thành phố C bước vào những ngày mưa dầm dề. Bầu trời thấp lè tè, màu xám xịt của mây hòa lẫn với màu chì của nước biển tạo nên một cảm giác tù túng đến nghẹt thở.
Sau buổi tiệc đấu giá, sự tồn tại của Khương Vãn không còn là bí mật trong giới thượng lưu nữa. Tuy nhiên, cô vẫn chọn cách sống ẩn mình. Mỗi ngày, cô dành phần lớn thời gian trong phòng vẽ mà Thẩm Trình đã đặc biệt chuẩn bị ở tầng áp mái. Ở đó, cô có thể tạm thời quên đi mùi hoa nhài nồng nặc để quay về với mùi sơn dầu và vải bố quen thuộc.
Chiều hôm đó, khi đang mải mê phác thảo khung cảnh bến cảng dưới mưa, quản gia báo có khách tìm cô. Khương Vãn ngạc nhiên, bởi ở Thành phố C này, cô chẳng có lấy một người bạn.
Người đứng dưới sảnh biệt thự là Lục Phong – đàn anh khóa trên đồng thời là người từng thầm thương trộm nhớ cô suốt những năm đại học. Gương mặt Lục Phong đầy vẻ xót xa khi nhìn thấy Khương Vãn trong bộ váy lụa đắt tiền nhưng đôi mắt lại thiếu đi sự sống.
"Vãn Vãn, em... em thực sự sống ở đây sao?" Lục Phong nghẹn ngào hỏi. Anh đã tốn rất nhiều công sức mới tìm được địa chỉ này sau khi nghe tin gia đình cô gặp nạn.
Khương Vãn siết chặt vạt áo, cố gắng giữ giọng bình thản: "Đàn anh, sao anh lại biết chỗ này? Em hiện giờ rất ổn."
"Ổn sao? Cả Thành phố C đang đồn đại em là thế thân của một người đã chết. Vãn Vãn, em là sinh viên ưu tú nhất khoa, em có lòng tự trọng của mình mà! Anh đã tìm được một công việc thiết kế ở thành phố bên cạnh, đi với anh đi, anh sẽ giúp em trả nợ cho Thẩm Trình."
Khương Vãn nhìn vào đôi mắt chân thành của Lục Phong, lòng cô dâng lên một nỗi chua xót. Cô muốn đi, nhưng số tiền cô nợ Thẩm Trình không chỉ là tiền bạc, đó còn là mạng sống của mẹ cô đang nằm trong tay các bác sĩ giỏi nhất mà anh thuê về.
"Anh về đi, em không thể."
Đúng lúc đó, tiếng phanh xe rít chói tai vang lên ngoài sân. Thẩm Trình bước vào, hơi lạnh của cơn mưa bám đầy trên bờ vai rộng. Anh nhìn thấy Lục Phong đang nắm lấy tay Khương Vãn, ánh mắt anh ngay lập tức trở nên lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông.
"Tôi không biết là biệt thự của mình lại mở cửa đón khách không mời mà tới đấy." Giọng Thẩm Trình trầm thấp, đầy vẻ đe dọa.
Lục Phong không sợ hãi, bước lên phía trước: "Anh Thẩm, anh không thể giam giữ cô ấy như một con chim trong lồng. Cô ấy có cuộc đời riêng!"
Thẩm Trình khẽ nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh thong thả bước đến bên cạnh Khương Vãn, vòng tay qua eo cô, kéo mạnh cô vào sát ngực mình như một cách đánh dấu chủ quyền.
"Cuộc đời riêng? Từ giây phút cô ấy ký vào hợp đồng, mọi thứ của cô ấy đều thuộc về tôi. Từng sợi tóc, từng hơi thở, và cả..." Anh cúi xuống hôn lên thái dương Khương Vãn, ánh mắt nhìn thẳng vào Lục Phong, "... những gì em ấy dâng hiến cho tôi hàng đêm."
Lục Phong tái mặt vì kinh ngạc và phẫn nộ. Khương Vãn cảm thấy nhục nhã vô cùng, cô cúi gằm mặt, không dám nhìn người đàn anh cũ. Thẩm Trình ra lệnh cho bảo vệ đưa Lục Phong ra ngoài. Không gian trong phòng khách đột ngột trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp.
Thẩm Trình buông eo cô ra, nhưng ánh mắt vẫn xoáy sâu vào gương mặt cô. "Em vẫn còn liên lạc với người cũ sao? Tôi tưởng tôi đã cho em đủ đầy rồi chứ?"
"Anh ấy chỉ là bạn..."
"Tôi không cần biết là bạn hay gì cả." Thẩm Trình ngắt lời, anh bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mình. "Đừng quên vị trí của mình. Tôi có thể cứu mẹ em, thì cũng có thể khiến mọi thứ biến mất trong nháy mắt."
Khương Vãn run rẩy. Hóa ra, dù có bao nhiêu nụ hôn nồng cháy đi chăng nữa, trong mắt anh, cô vẫn chỉ là một món hàng có thể mang ra đe dọa. Sự ấm áp tối qua dường như chỉ là một giấc mộng huyễn hoặc.