Cơn ghen tuông của Thẩm Trình không bộc phát bằng những lời mắng chửi, mà nó thấm sâu vào hành động. Sau khi Lục Phong đi khỏi, anh bắt Khương Vãn lên lầu. Anh không đi tắm, cũng không thay đồ, hơi ẩm của nước mưa trên người anh làm chiếc váy của Khương Vãn cũng ướt theo.
Thẩm Trình đẩy cô vào phòng tắm, bật vòi hoa sen ở chế độ mạnh nhất. Nước lạnh dội xuống khiến Khương Vãn run cầm cập, nhưng Thẩm Trình lại đứng đó, lặng lẽ nhìn cô, đôi mắt anh như muốn thiêu cháy lớp quần áo mỏng manh đang dính chặt vào người cô.
"Anh muốn làm gì?" Cô lắp bắp.
"Tôi muốn gột rửa sạch mùi của kẻ khác trên người em." Anh bước vào dưới làn nước, dồn cô vào góc tường đá lạnh lẽo.
Thẩm Trình bắt đầu hôn cô, nhưng nụ hôn này mang theo sự trừng phạt và chiếm hữu điên cuồng. Anh không cho cô cơ hội để thở, bàn tay anh thô bạo lướt trên những đường cong của cô, mạnh bạo hơn hẳn mọi ngày. Khương Vãn cảm thấy vừa lạnh vừa nóng, nước chảy tràn vào mắt vào miệng, nhưng cô không thể đẩy anh ra.
Anh nhấc bổng cô lên, để cô vòng chân qua hông mình ngay trong phòng tắm mờ sương. Sự va chạm trực tiếp giữa làn da nóng rực của anh và cái lạnh của nước tạo nên một cảm giác kích thích tột độ nhưng cũng đầy dằn vặt.
"Nói đi, em là của ai?" Thẩm Trình gầm nhẹ trong cổ họng khi anh bắt đầu xâm nhập vào cô một cách mãnh liệt.
"Của... của anh..." Khương Vãn nấc nghẹn, đôi tay bám chặt vào bờ vai săn chắc của anh để không bị ngã.
Trong không gian tràn ngập hơi nước và mùi sữa tắm hương nhài, sự hoan lạc diễn ra như một trận chiến. Thẩm Trình không ngừng dày vò cô, mỗi nhịp di chuyển của anh đều như muốn khảm sâu vào trí nhớ của cô rằng cô thuộc về ai. Anh không gọi tên Lâm Tiêu nữa, mà lần này, anh gọi tên cô với một giọng điệu đầy sự chiếm hữu: "Khương Vãn... nhìn kỹ người đang ở bên trong em là ai."
Khương Vãn buông xuôi tất cả, cô chìm đắm trong cảm giác tê dại mà anh mang lại. Dù biết đây là sự trừng phạt, nhưng cơ thể cô lại phản ứng một cách mãnh liệt trước sự nam tính của anh. Tiếng nước chảy át đi tiếng rên rỉ vỡ vụn, và trong khoảnh khắc đó, cô bỗng nhận ra mình đã lún quá sâu vào vũng lầy này.
Khi mọi sự cuồng nhiệt kết thúc, Thẩm Trình bế cô ra khỏi phòng tắm, cẩn thận dùng khăn khô lau người cho cô như thể cô là một báu vật dễ vỡ. Sự dịu dàng đột ngột này sau cơn bão táp khiến Khương Vãn càng thêm hoang mang. Anh đặt cô xuống giường, đắp chăn cẩn thận rồi xoay người định rời đi.
Khương Vãn đột nhiên đưa tay nắm lấy vạt áo anh. "Thẩm Trình, rốt cuộc anh xem em là gì?"
Thẩm Trình đứng khựng lại. Anh không quay đầu, bóng lưng cao lớn in trên sàn nhà trông thật cô độc.
"Là người sẽ ở bên cạnh tôi tối nay." Anh trả lời một câu hỏi đầy mơ hồ rồi bước ra khỏi phòng.
Khương Vãn nằm trong bóng tối, hơi nóng của cuộc ân ái vẫn còn vương trên da thịt nhưng lòng cô lại lạnh ngắt. Ở Thành phố C này, tình yêu giống như những con sóng, nhìn thì lấp lánh nhưng lại có thể nhấn chìm con người ta bất cứ lúc nào. Cô tự hỏi, nếu một ngày anh nhận ra cô không còn giống người kia nữa, liệu anh có còn dành cho cô sự "trừng phạt" ngọt ngào này không?
Cô nhìn vào vết đỏ trên cổ tay do anh siết quá chặt, nó trông giống như một đóa hoa nhài đang héo úa. Vết sẹo này, có lẽ sẽ đi theo cô suốt đời.