Thành phố C bước vào những ngày nồm ẩm, hơi nước bám đầy trên những mặt kính của biệt thự, khiến mọi thứ nhìn ra bên ngoài đều mờ ảo như một giấc chiêm bao. Sau đêm "trừng phạt" ở phòng tắm, Thẩm Trình bỗng nhiên trở nên bận rộn lạ thường. Anh đi sớm về khuya, đôi khi chỉ trở về khi Khương Vãn đã ngủ say, chỉ để lại mùi thuốc lá và hơi lạnh trên gối.
Sự trống trải trong căn nhà rộng lớn bắt đầu gặm nhấm tâm trí Khương Vãn. Cô không còn cảm hứng vẽ tranh. Mỗi lần cầm cọ, cô lại vô thức vẽ ra đôi mắt thâm trầm của Thẩm Trình. Để xua tan sự ngột ngạt, cô bắt đầu đi dạo quanh những hành lang ít người qua lại của biệt thự.
Ở cuối hành lang tầng ba, có một cánh cửa gỗ sồi màu đen luôn khóa kín. Quản gia từng nhắc nhở cô rằng đó là nơi "không nên bước vào". Nhưng sự tò mò là bản năng của con người, nhất là khi cô đang sống dưới danh nghĩa của một người khác.
Một buổi chiều, khi quản gia bận tiếp đón những người làm vườn và quên rút chìa khóa trên ổ, Khương Vãn đã đứng trước cánh cửa đó. Tim cô đập liên hồi, bàn tay run rẩy vặn tay nắm. Cạch. Cánh cửa mở ra.
Bên trong không phải là một căn phòng đáng sợ, mà là một "viện bảo tàng" của tình yêu. Ánh sáng le lói từ cửa thông gió chiếu lên hàng chục bức ảnh của một cô gái có gương mặt giống hệt Khương Vãn – Lâm Tiêu. Trong ảnh, Lâm Tiêu cười rạng rỡ dưới ánh nắng, cô ấy mặc váy hoa, tóc bay trong gió, đôi mắt lấp lánh sự tự do – thứ mà Khương Vãn chưa bao giờ có từ khi bước chân vào đây.
Khương Vãn bước đi chậm rãi, ngón tay lướt qua những bộ váy còn treo trong tủ kính, những đôi giày khiêu vũ và cả một lọ nước hoa nhài đã dùng dở. Trên bàn trang điểm, có một cuốn nhật ký bìa da đã cũ. Cô run rẩy mở ra trang cuối cùng.
"Thẩm Trình, em cảm thấy mình không thể thở nổi trong sự kiểm soát của anh nữa. Em yêu anh, nhưng em sợ hãi tình yêu này. Nếu chuyến bay lần này giúp em chạy trốn, xin anh đừng tìm em..."
Khương Vãn bàng hoàng. Hóa ra, sự mất tích của Lâm Tiêu không đơn thuần là một tai nạn. Đó là một cuộc đào thoát. Thẩm Trình không chỉ đau khổ vì mất người yêu, anh ta còn đang sống trong sự dằn vặt vì đã đánh mất cô ấy bởi chính sự chiếm hữu điên cuồng của mình.
"Em đang làm gì ở đây?"
Một giọng nói lạnh thấu xương vang lên sau lưng. Khương Vãn giật mình làm rơi cuốn nhật ký. Thẩm Trình đứng ở cửa, bóng anh đổ dài, che khuất cả chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại. Đôi mắt anh đỏ ngầu, hơi thở dồn dập cho thấy anh đang cố kiềm chế cơn thịnh nộ.
"Em... em xin lỗi. Em chỉ vô tình..."
Thẩm Trình sải bước tới, bóp chặt lấy cổ tay cô, kéo cô ra khỏi căn phòng. Anh đóng sầm cửa lại, tiếng động vang vọng khắp hành lang như một lời tuyên chiến.
"Tôi đã nói gì về nơi này? Ai cho phép em chạm vào đồ của cô ấy?"
"Cô ấy đã muốn rời xa anh!" Khương Vãn hét lên, nước mắt trào ra vì đau và vì uất ức. "Anh coi em là thế thân để bù đắp sai lầm với cô ấy, nhưng anh có bao giờ nghĩ em cũng là một con người không? Em không phải là món đồ để anh cất giữ trong lồng kính!"
Thẩm Trình khựng lại, đôi mắt anh lóe lên tia nhìn sắc lẹm rồi nhanh chóng chuyển sang sự trống rỗng. Anh buông tay cô ra, cười nhạt: "Phải, em không phải cô ấy. Em thậm chí còn không xứng đáng để nhắc đến tên cô ấy. Đừng tự phụ quá, Khương Vãn. Tôi mua em về để làm vui lòng mình, không phải để em dạy tôi cách sống."
Lời nói của anh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Khương Vãn. Cô đứng chết lặng nhìn anh quay lưng bỏ đi. Ở Thành phố C này, biển có thể rộng lớn bao la, nhưng không có chỗ nào cho một kẻ thế thân trú ngụ khi giấc mộng vỡ tan.