Sau cuộc cãi vã ở phòng cấm, không khí giữa hai người trở nên lạnh giá hơn bao giờ hết. Thẩm Trình không về nhà trong hai ngày liền. Khương Vãn sống như một bóng ma trong căn biệt thự, cô không ăn, cũng chẳng ngủ được.
Đến đêm thứ ba, một cơn bão lớn đổ bộ vào Thành phố C. Sóng biển dâng cao, vỗ mạnh vào vách đá bên dưới biệt thự, tạo nên những âm thanh như tiếng gầm của mãnh thú. Thẩm Trình trở về trong tình trạng say khướt. Anh không vào phòng mình mà xông thẳng vào phòng của Khương Vãn.
Anh không bật đèn, chỉ có ánh chớp ngoài cửa sổ soi rõ gương mặt đầy vẻ điên cuồng và đau đớn của người đàn ông. Thẩm Trình đẩy Khương Vãn xuống giường, hơi rượu nồng nặc lấn át cả mùi hương hoa nhài trong phòng.
"Anh say rồi, Thẩm Trình..." Khương Vãn cố gắng đẩy anh ra, nhưng sức mạnh của anh là tuyệt đối.
"Im đi!" Anh gầm lên, bàn tay to lớn siết chặt hai tay cô trên đỉnh đầu. "Chẳng phải em muốn tôi coi em là con người sao? Chẳng phải em muốn sự thật sao? Sự thật là tôi cần em, Khương Vãn. Tôi cần em để quên đi sự thật rằng cô ấy đã hận tôi đến mức nào!"
Anh hôn cô, nhưng nụ hôn này không có chút tình cảm nào, chỉ có sự tuyệt vọng và trút giận. Anh xé toạc chiếc váy ngủ của cô, làn da trắng nõn của Khương Vãn hiện ra dưới ánh chớp trắng xóa. Thẩm Trình như một kẻ điên, anh để lại những vết cắn đỏ rực trên vai và ngực cô, như muốn đóng dấu lên mọi nơi trên cơ thể này.
Khương Vãn khóc, tiếng khóc của cô hòa lẫn với tiếng mưa gió bên ngoài. Cô hận anh, nhưng cơ thể cô lại phản bội cô. Khi anh xâm nhập vào cô một cách thô bạo, cô cảm nhận được sự run rẩy từ chính cơ thể anh. Thẩm Trình không phải đang làm tình, anh đang cố gắng bấu víu vào một điều gì đó thực tế giữa cơn bão lòng.
Trong bóng tối, sự va chạm da thịt trở nên nồng cháy và đầy dục vọng. Thẩm Trình liên tục đẩy mạnh, mỗi nhịp di chuyển đều mang theo sự chiếm hữu cực đoan. Anh bắt cô phải gọi tên anh, phải nhìn vào mắt anh.
"Nói em yêu tôi đi! Nói em sẽ không bao giờ chạy trốn như cô ấy!" Anh thở dốc, mồ hôi nhỏ xuống gương mặt đẫm lệ của cô.
"Em... em yêu anh... Thẩm Trình..." Khương Vãn nấc nghẹn. Cô biết mình hèn mọn, biết mình đang yêu một kẻ coi mình là rác rưởi, nhưng trong khoảnh khắc này, cô chỉ muốn sưởi ấm cho linh hồn đang đóng băng của người đàn ông phía trên.
Cơn bão tình dục diễn ra kéo dài theo nhịp điệu của cơn bão ngoài khơi. Khi đỉnh điểm của sự hoan lạc đến, Thẩm Trình gục đầu vào cổ cô, tiếng thở dốc dần trở thành tiếng nấc thầm lặng. Lần đầu tiên, Khương Vãn thấy người đàn ông quyền lực này yếu đuối đến thế. Cô vòng tay ôm lấy lưng anh, để mặc nước mắt mình rơi xuống bờ vai anh.
Khi mọi thứ kết thúc, Thẩm Trình không rời đi. Anh ôm chặt lấy cô, ngủ thiếp đi trong sự mệt mỏi cùng cực. Khương Vãn nằm yên, lắng nghe nhịp tim của anh và tiếng sóng biển đang dần dịu lại.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên của ngày sau bão chiếu vào phòng, một vị khách không mời mà tới đã phá vỡ sự yên tĩnh. Đó là thư ký của bà Thẩm, mang theo một phong bì dày và một lời nhắn:
"Thẩm Trình sắp đính hôn với tiểu thư nhà họ Lâm ở Thành phố D để củng cố gia tộc. Cô Khương, đã đến lúc cô phải rời khỏi Thành phố C này rồi."
Khương Vãn nhìn xấp tiền và tấm vé máy bay một chiều, lòng nhẹ tênh nhưng đau đến thắt lại. Hóa ra, sau tất cả những cuộc ân ái nồng cháy, cô vẫn chỉ là một quân cờ có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào trên bàn cờ của người giàu.