Thành phố C sau cơn bão trở nên trong vắt, nhưng cái nắng sau mưa lại mang theo sự hanh khô đến khó chịu. Khương Vãn ngồi trên mép giường, ánh mắt đờ đẫn nhìn phong bì dày cộm mà thư ký của bà Thẩm vừa để lại trên bàn. Tấm vé máy bay đi Anh vào sáng sớm mai nằm im lìm như một lời phán quyết cuối cùng.
Căn biệt thự này, nơi từng là lồng kính dát vàng bảo bọc cô khỏi nợ nần, giờ đây chỉ còn là một nhà tù ngột ngạt. Khương Vãn đứng dậy, cô không chạm vào xấp tiền đó. Cô đi đến phòng vẽ, nhìn những bức tranh dở dang của mình. Trong suốt thời gian qua, cô đã cố gắng vẽ biển, nhưng rốt cuộc tất cả những gì hiện ra trên mặt toan lại là bóng lưng cô độc của một người đàn ông.
Cô nhận ra mình đã thua rồi. Cô thua không phải vì Lâm Tiêu quá hoàn hảo, mà vì cô đã lỡ trao trái tim cho kẻ không có khả năng yêu thương một người còn sống.
Tối hôm đó, Thẩm Trình về nhà sớm hơn thường lệ. Anh không còn vẻ say khướt của đêm qua, nhưng trên gương mặt vẫn phảng phất sự mệt mỏi. Anh thấy Khương Vãn đang đứng ở ban công, tà váy trắng bay nhè nhẹ trong gió biển. Nhìn từ xa, cô như thể sắp tan biến vào không trung. Một nỗi sợ hãi mơ hồ chợt lóe lên trong lòng Thẩm Trình, anh bước nhanh tới, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau.
"Sao không bật đèn?" Anh hỏi, giọng trầm thấp và có phần dịu dàng lạ thường.
Khương Vãn không quay đầu lại, cô tựa đầu vào vai anh, hít hà mùi gỗ đàn hương lần cuối. "Thẩm Trình, nếu em đi rồi, anh có nhớ em không? Hay anh chỉ nhớ về cô ấy qua gương mặt của em?"
Cơ thể Thẩm Trình cứng đờ lại. Anh siết chặt eo cô hơn. "Đang yên đang lành, sao lại nói chuyện này? Tôi đã nói rồi, chỉ cần em ngoan ngoãn, em sẽ có tất cả."
"Nhưng em không muốn 'tất cả' của anh nữa." Khương Vãn xoay người lại, đôi mắt cô bình thản đến lạ kỳ. "Mẹ em đã phẫu thuật thành công, nợ cũng đã trả hết. Em đã trả lại cho anh hai năm tuổi xuân rồi. Thẩm Trình, chúng ta kết thúc đi."
Thẩm Trình nheo mắt, hơi lạnh tỏa ra từ người anh khiến không khí xung quanh như đông đặc lại. Anh bóp chặt cằm cô, giọng nói rít qua kẽ răng: "Kết thúc? Khương Vãn, em tưởng em có quyền quyết định sao? Tôi chưa cho phép, em đừng hòng bước ra khỏi cái cổng biệt thự này nửa bước."
Anh không biết rằng, bà Thẩm đã giúp cô chuẩn bị mọi thứ. Sự tự phụ của Thẩm Trình khiến anh tin rằng tiền bạc và sự chiếm hữu của mình có thể trói buộc mọi thứ. Anh tức giận kéo cô vào trong, ném cô xuống giường.
"Em muốn đi để tìm gã đàn anh kia sao? Hay em cảm thấy tiền của tôi không còn sức hút nữa?"
Khương Vãn chỉ im lặng, ánh mắt cô nhìn lên trần nhà, trống rỗng và vô hồn. Chính sự im lặng này đã kích động đến dây thần kinh điên cuồng của Thẩm Trình. Anh không thể chịu đựng được việc cô thoát khỏi tầm kiểm soát của mình.