MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Sẹo Sau Lũy TreChương 15: KIÊU HÃNH

Vết Sẹo Sau Lũy Tre

Chương 15: KIÊU HÃNH

531 từ · ~3 phút đọc

Sáng hôm đó, làng Vũ Đại rúng động. Người ta thấy gã Lân "rạch mặt" quay trở về. Nhưng lần này, hắn không đi lảo đảo vì rượu. Hắn đi hiên ngang giữa đường cái, một tay cầm một con dao phay sáng loáng, một tay dắt Thị Mơ.

Cái cách hắn đi khiến người dân không dám xì xào. Có một cái gì đó rất khác ở Lân. Không phải là sự điên cuồng của kẻ say, mà là sự lạnh lùng của một người đã quyết tử. Hắn không về cái lán củi cũ, hắn đi thẳng đến đình làng – nơi các kỳ hào đang họp bàn việc làng.

"Bá Hanh! Ra đây nói chuyện!" – Tiếng Lân vang lên, dõng dạc và đầy uy lực.

Dân làng kéo ra xem đông nghịt. Bá Hanh bước ra từ trong đình, mặt tái mét khi thấy Lân thoát được khỏi xích sắt. Lão cố giữ vẻ bình tĩnh của một bậc "cha mẹ dân": "Lân! Anh thật gu láo! Anh trốn khỏi nhà kho, lại còn bắt cóc người trái phép? Anh có biết tội này là tội gì không?"

Lân bước tới một bước, đưa con dao lên cao. Dân làng lùi lại. Lân không chém ai, hắn cắm phập con dao xuống mặt đất ngay trước mũi giày của Bá Hanh.

"Tội? Ông nói đến tội với tôi sao?" – Lân nhìn thẳng vào mắt lão Bá. "Mười năm trước, ông vu oan cho tôi để cướp người yêu của tôi. Mười năm sau, ông biến tôi thành con chó săn để đi làm những việc thất đức cho ông. Ông cướp đất của dân, ông lừa lọc người nghèo, rồi ông lấy tôi ra làm tấm bình phong. Ai mới là người có tội ở đây?"

Cả làng im phăng phắc. Những lời của Lân như một gáo nước lạnh tạt vào sự giả dối bấy lâu nay của Bá Hanh. Những người dân bị áp bức bắt đầu xì xào. Họ thấy trong lời nói của "thằng quỷ" kia có bóng dáng của chính nỗi khổ mà họ đang gánh chịu.

Bá Hanh run rẩy, quát lớn: "Lũ gia nhân đâu? Bắt lấy nó! Nó điên rồi!"

Nhưng lần này, đám gia nhân không dám xông lên. Chúng nhìn vào ánh mắt của Lân – ánh mắt của một kẻ đã bước qua cái chết.

Lân quay sang nhìn Thị Mơ, rồi nhìn dân làng: "Tôi là Lân. Tôi có thể là một thằng lưu manh, nhưng tôi biết yêu thương, tôi biết đau đớn. Còn cái kẻ đang đứng trên cao kia, kẻ mà các người gọi là thánh nhân, mới thực sự là quỷ dữ."

Nói rồi, Lân nắm tay Thị Mơ bước đi, để lại Bá Hanh đứng chơ vơ giữa sự khinh bỉ bắt đầu nhen nhóm của dân làng. Nhưng Lân biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Bá Hanh sẽ không để yên. Lão sẽ dùng quyền lực, dùng tiền bạc để dồn hắn vào chỗ chết. Nhưng Lân không sợ. Hắn đã tìm lại được phẩm giá của mình, và đó là thứ vũ khí mạnh nhất mà không nhà tù nào có thể giam cầm được.