MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Sẹo Sau Lũy TreChương 14: HÀNH TRÌNH

Vết Sẹo Sau Lũy Tre

Chương 14: HÀNH TRÌNH

475 từ · ~3 phút đọc

Lân đi trong đêm. Hắn không đi đường chính mà luồn lách qua những bờ bụi, những rặng tre. Hắn hướng về làng bên – làng Đông, nơi mà gã Cường đã nhắc tới. Mỗi bước đi là một sự hành hạ thể xác, nhưng trong đầu hắn chỉ có một hình ảnh duy nhất: Thị Mơ bị trói, bị đánh, bị đưa đi vào đêm mưa.

Đến làng Đông khi gà vừa cất tiếng gáy đầu tiên. Lân không khó để tìm ra nhà thằng mù mà Bá Hanh định gả Thị Mơ tới. Đó là một ngôi nhà tồi tàn nằm cuối làng, mùi thuốc Bắc và mùi ẩm thấp bốc lên nồng nặc. Lân áp tai vào vách nứa, nghe thấy tiếng sụt sịt và tiếng lầm bầm của một người đàn ông:

"Mụ điên kia, nín đi! Mày về đây là để hầu hạ tao, để trả nợ cho lão Bá. Khóc lóc cái gì? Lão bảo mày là con quỷ cái, không ai thèm lấy nên lão mới bố thí cho thằng mù này."

Tiếng của Thị Mơ vang lên, yếu ớt nhưng đanh thép: "Tôi không phải là quỷ. Tôi là người của anh Lân. Anh ấy sẽ đến tìm tôi... anh ấy sẽ đến..."

Lân không kìm lòng được nữa. Hắn không dùng dao, hắn dùng vai tông cửa. Cánh cửa nứa rẻ tiền đổ sập xuống. Thằng mù hốt hoảng vớ lấy cái gậy, nhưng Lân đã kịp túm lấy cổ áo hắn, nhấc bổng lên.

"Lân... anh Lân phải không?" – Thị Mơ rú lên, nhìn thấy bóng dáng cao lớn, mặt đầy sẹo đứng dưới ánh rạng đông, Thị không sợ hãi mà như nhìn thấy một vị thần cứu thế.

Lân buông thằng mù ra, hắn không giết kẻ tội nghiệp này. Hắn lao đến cởi trói cho Thị. Hai con người, một kẻ đầy sẹo, một kẻ đầy vết bầm, ôm lấy nhau giữa căn nhà rách nát. Không có lời nói hoa mỹ nào, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào hòa cùng hơi thở nóng hổi.

"Đi với anh." – Lân nắm chặt tay Thị. "Lần này, dù có chết, anh cũng không để ai mang Thị đi nữa."

Nhưng Thị Mơ nhìn xuống cổ chân đầy máu của Lân, rồi nhìn ra ngoài cửa. Làng xóm đã bắt đầu thức giấc. "Anh Lân, mình chạy không thoát đâu. Lão Bá đã cho người canh khắp các nẻo đường rồi. Anh trốn đi, một mình anh thì mới thoát được."

Lân cười, một nụ cười ấm áp hiếm hoi trên gương mặt dữ tợn: "Trốn à? Anh mệt rồi, Mơ ạ. Mười năm tù, bao nhiêu năm làm quỷ cho lão Bá, anh chán cái cảnh phải chạy trốn rồi. Anh sẽ đưa Thị về làng Vũ Đại. Anh sẽ cho cả cái làng ấy thấy, chúng ta là con người."