Cánh cửa kho thóc nhà Bá Hanh dày ba tấc gỗ nghiến, nặng nề và u uất. Bên trong, mùi cám mốc và mùi phân chuột nồng nặc. Lân bị xích chân vào một cái cọc lim đóng sâu xuống đất. Hắn không còn gào thét, không còn chửi bới. Sự im lặng của hắn khiến mấy tên gia nhân canh cửa cũng phải thấy sờ sợ. Thỉnh thoảng, chúng ghé mắt qua khe cửa, chỉ thấy một đôi mắt sáng quắc như mắt mèo đêm, trừng trừng nhìn vào hư vô.
Lân đang làm gì? Hắn đang nhai. Hắn nhai những hạt thóc sống nhặt nhạnh được trên nền đất. Vỏ thóc sắc lẹm đâm vào lợi đau nhói, máu hòa cùng vị tinh bột sống chát ngắt, nhưng hắn vẫn nhai. Hắn cần sức. Hắn hiểu rằng, để trả thù một con cáo già như Bá Hanh, hắn không thể chỉ có lòng căm thù, mà phải có một cơ thể còn cử động được.
"Anh Lân, ăn chút cơm đi. Ông Bá bảo sáng mai đưa anh lên huyện đấy." – Thằng Tứ thì thầm qua khe cửa, đẩy vào một bát cơm hẩm với mấy miếng cá kho mặn chát.
Lân không đáp. Hắn lết cái xích sắt lại gần, cầm bát cơm lên ăn một cách từ tốn. Hắn ăn như thể đây là bữa tiệc cuối cùng. Hắn cần phải tỉnh táo. Cái đầu của hắn, vốn dĩ bao lâu nay chỉ toàn men rượu, nay bỗng nhiên trở nên thông suốt lạ thường. Hắn bắt đầu tính toán. Nhà kho này có một kẽ hở trên mái, nơi những thanh rui mè đã mục nã vì mối mọt.
Đêm đó, làng Vũ Đại chìm trong cái tĩnh lặng đáng sợ. Lân dùng hết sức bình sinh, bám vào những bao thóc chất cao như núi để leo lên. Sợi xích sắt thắt chặt vào cổ chân, cứa vào da thịt đến tận xương, máu chảy ròng ròng xuống những bao thóc. Nhưng Lân không thấy đau. Một kẻ đã mất đi linh hồn thì cái xác thịt này chỉ là một công cụ.
Hắn dùng đôi bàn tay sần sùi, móng tay lật cả ra để bám vào những thanh gỗ mục. Bằng một sức mạnh phi thường của kẻ bị dồn vào đường cùng, Lân đã bẻ gãy được một thanh rui mè. Hắn chui ra ngoài, bỏ lại sau lưng cái xiềng xích sắt vẫn còn dính những mảng da thịt của chính mình.
Lân đứng trên mái nhà kho, nhìn xuống dinh cơ đồ sộ của Bá Hanh. Dưới ánh trăng khuyết, ngôi nhà ấy trông như một con quái vật đang ngủ say. Hắn không xuống để giết lão ngay lúc này. Chưa phải lúc. Hắn còn phải đi tìm Thị Mơ. Hắn nhảy xuống từ độ cao vài mét, tiếp đất bằng đôi chân trần rướm máu rồi biến mất vào bụi chuối xanh um.