Lân trở về lán củi để thu dọn những thứ ít ỏi còn sót lại. Hắn thấy lòng mình nhẹ tênh. Hắn không còn ghét dân làng, không còn hận Bá Hanh. Hắn chỉ muốn thoát ra. Hắn sẽ để lại tất cả: cái danh hiệu "Chí Phèo" của làng này, những hận thù, và cả những đồng tiền dơ bẩn của lão Bá.
Hắn ngồi đợi. Thời gian trôi qua chậm chạp như một con sên bò trên vách đá. Tiếng mưa rơi trên mái lá cứ lộp bộp, lộp bộp như nhịp tim của hắn. Một canh... hai canh...
Bỗng nhiên, từ phía ngoài có tiếng bước chân dồn dập. Không phải bước chân nhẹ nhàng của Thị Mơ. Đó là tiếng đế giày da đập xuống nền đất ẩm. Một luồng ánh sáng từ những ngọn đuốc rọi thẳng vào trong lán khiến Lân chói mắt.
Bá Hanh bước vào, phía sau là đám tay sai và... cả Thị Mơ đang bị trói giật cánh khuỷu. Mặt Thị sưng húp, khóe môi chảy máu.
"Định trốn à?" – Bá Hanh nhếch mép, giọng lão lạnh lùng như từ dưới mồ vọng lên. "Anh Lân, tôi đã nói rồi, anh là người của tôi. Khi nào tôi chưa cho phép anh chết, thì anh không được đi đâu cả."
Lân nhìn Thị Mơ bị hành hạ, máu trong người hắn sôi trào. Hắn lao tới như một con mãnh thú, nhưng những cây gậy tày của đám gia nhân đã giáng xuống lưng, xuống chân hắn. Lân ngã quỵ.
Bá Hanh nhổ một bãi nước bọt xuống cạnh mặt Lân: "Vì con mụ điên này mà anh dám phản tôi? Được, tôi sẽ cho anh thấy cái giá của sự phản bội. Thằng Cường, đưa con mụ này lên xe, đưa sang làng bên ngay đêm nay. Còn thằng Lân, nhốt nó vào kho thóc, xích chân nó lại. Sáng mai tôi sẽ đưa nó lên huyện, tố cáo nó tội mưu sát chủ nhà."
"Không! Thị Mơ! Mơ ơi!" – Lân gào thét đến lạc cả giọng.
Hắn vùng vẫy, hắn cắn vào tay một tên gia nhân, nhưng sức một mình hắn sao chọi lại được đám người đông đảo. Hắn bị lôi xềnh xệch trên sân gạch, đầu va đập vào những bậc thềm đá. Hắn thấy bóng chiếc xe kéo chở Thị Mơ mất hút vào màn đêm mưa gió.
Cánh cửa kho thóc nặng nề đóng lại. Bóng tối bao trùm lấy Lân. Trong cái không gian đặc quánh mùi cám gạo và ẩm mốc, Lân nghe thấy tiếng xích sắt lách cách tra vào cổ chân mình.
Cái im lặng lúc này mới thật đáng sợ. Nó không phải cái im lặng bình yên của bờ sông, mà là cái im lặng của sự tuyệt diệt. Lân nằm co quắp trên nền đất lạnh. Hắn không khóc nữa. Đôi mắt hắn trừng trừng nhìn vào bóng tối. Một cái gì đó bên trong Lân đã chết hẳn. Cái phần người vừa mới thức tỉnh đã bị chính những kẻ gọi là "bề trên" bóp chết một cách tàn bạo.
Trong bóng tối, Lân bắt đầu cười. Tiếng cười mỗi lúc một lớn, mỗi lúc một điên dại. Hắn không còn là Lân "hiền lành" của mười năm trước, cũng không còn là Lân "đang tập làm người" của bát cháo hành. Một con quỷ mới thực sự đang sinh ra từ sự tuyệt vọng. Hắn nghiến răng, tiếng xương quai hàm kêu lục khục.
"Bá Hanh... mày không cho tao làm người... vậy thì tao sẽ làm quỷ. Một con quỷ sẽ kéo cả cái nhà này xuống địa ngục với tao!"
Đêm đó, giữa kho thóc nhà phú hộ, một kế hoạch trả thù tàn khốc bắt đầu hình thành trong bộ óc đã bị rượu và nỗi đau làm cho mụ mị. Lân không biết rằng, đây chính là khởi đầu cho kết thúc của tất cả.