Căn phòng phục chế của An Minh nằm ở tầng hầm bảo tàng, nơi mà ánh sáng mặt trời chỉ là một khái niệm xa xỉ qua những khe thông gió nhỏ hẹp. Mùi hóa chất tẩy rửa, mùi gỗ mục và mùi ẩm mốc của thời gian quyện lại thành một thứ không khí đặc quánh, thứ không khí mà Minh đã hít thở suốt mười năm qua.
Anh đưa bàn tay thon dài, hơi run rẩy vì thiếu ngủ, cầm chiếc kính lúp soi vào miếng ngọc bội vừa được tìm thấy trong cuộc khai quật tại phế tích cung điện cũ. Miếng ngọc màu xanh lục nhạt, bị vỡ làm đôi nhưng được ai đó khéo léo gắn lại bằng một sợi dây vàng ròng mảnh như tơ nhện.
"Ngọc nát còn gắn... người chết sao chưa yên?" – Minh thầm thì.
Bất chợt, một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh. Tai Minh ù đi. Anh nghe thấy tiếng đàn tranh réo rắt nhưng đầy oán hận vang lên từ hư không. Tiếng đàn không phát ra từ căn phòng, nó phát ra từ chính miếng ngọc.
Hà Nội, năm 1782...
Trần Huyền Diệu đứng nép mình sau bức rèm lụa đã sờn rách của cung phủ. Bên ngoài, tiếng reo hò của quân kiêu binh đang xé toạc màn đêm Thăng Long. Khói lửa đỏ rực cả một góc trời, soi rõ những gương mặt hung tợn đang cầm giáo mác lao vào cướp bóc.
Nàng không chạy. Đôi mắt nàng, vốn tĩnh lặng như mặt hồ thu, giờ đây phản chiếu ngọn lửa đang thiêu rụi niềm kiêu hãnh cuối cùng của phủ Chúa. Tay Diệu siết chặt miếng ngọc bội trong lòng bàn tay, cạnh ngọc sắc nhọn cứa vào da thịt, máu rỉ ra, thấm đỏ sắc xanh lục lạnh lẽo.
"Tiểu thư, chạy mau! Quân lính sắp tràn vào đây rồi!" – Tiếng bà vú già thất thanh.
Diệu nhìn bà, môi mấp máy nhưng không phát ra âm thanh. Nàng là "Học sĩ câm". Cả vương phủ này tin nàng câm, và đó là lý do duy nhất nàng còn sống để nghe thấy những âm mưu bẩn thỉu nhất của những kẻ cầm quyền. Nhưng đêm nay, sự im lặng không còn là lá chắn.
Nàng quỳ xuống, dùng chút sức lực cuối cùng nhấn miếng ngọc vào khe hở của phiến đá lát sàn. Nếu nàng phải chết, sự thật về Lê Duy Chiêu và bản kế hoạch canh tân bị coi là "phản nghịch" kia phải được chôn giấu ở đây. Nàng không cầu hậu thế nhớ tên mình, nàng chỉ cầu sự thật đừng bị tro bụi phủ lấp.
Hiện tại...
Minh giật mình buông rơi chiếc kính lúp. Trên mặt bàn gỗ, miếng ngọc bội dường như vừa ấm lên. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, một vết xước đỏ tươi vừa xuất hiện, hệt như vết cắt từ một cạnh ngọc sắc lẻm.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. Đây không còn là công việc phục chế đơn thuần. Có một linh hồn đang gào thét đòi được minh oan qua những kẽ nứt của món cổ vật này.