Tiếng súng nổ đanh gọn vang dội trong không gian hẹp của hầm mộ sa thạch, tạo ra những âm thanh phản xạ chói tai. Viên đạn găm vào vách đá, làm bắn ra những tia lửa và mảnh vụn li ti. Ông Trịnh loạng choạng, một tay che mắt trước luồng ánh sáng kỳ dị phát ra từ miếng ngọc hợp nhất, tay kia vẫn lăm lăm khẩu súng, bắn loạn xạ về phía trước.
"Minh! Nằm xuống!" – Hà Linh hét lên, cô dùng hết sức bình sinh đẩy Minh vào sau bệ thờ đá.
Minh ngã nhào, tay vẫn ôm chặt miếng ngọc Âm - Dương. Trong khoảnh khắc cơ thể va chạm với nền đất lạnh, anh lại thấy một luồng xung động khác. Lần này không phải là lời nói, mà là một cảm giác: sự sụp đổ. Những chấn động từ thuốc nổ ban nãy đã làm mất đi cấu trúc cân bằng của hầm mộ vốn đã rệu rã qua hàng thế kỷ.
Kinh Bắc, đêm cuối cùng của Lê Duy Chiêu (1785).
Khi những người lính của vương triều mới ập vào hang đá, Duy Chiêu không hề bỏ chạy. Ông đứng đó, bên cạnh đống bản thảo vừa được khắc xong trên gỗ sưa.
"Các ngươi đến để lấy mạng ta, hay đến để lấy đi tương lai của dân tộc?" – Giọng ông trầm mặc, vang vọng giữa vách đá.
Khi kẻ phản bội bước tới, Duy Chiêu đã mỉm cười và đạp vào một cơ chế ẩn. Hang đá bắt đầu rung chuyển. Ông chọn cách tự chôn vùi chính mình cùng với những tài liệu quan trọng nhất, để chắc chắn rằng lòng tham không thể chạm tới chúng trước khi thời gian gạn lọc được những kẻ xứng đáng.
"Hẹn gặp lại ở hai trăm năm sau..." – Đó là lời cuối cùng của ông trước khi màn đá đổ xuống, nuốt chửng cả ánh sáng và bóng tối.
Hiện tại.
"Hầm sắp sụp rồi!" – Minh hét lên giữa tiếng ầm ầm của đất đá.
Ông Trịnh, dù đang bị lóa mắt, vẫn điên cuồng lao về phía bệ thờ: "Ngọc là của tôi! Lịch sử là của tôi!"
Một khối đá lớn từ trần hầm rớt xuống, chắn ngang giữa ông Trịnh và An Minh. Tiếng gào thét của ông ta bị lấp mờ bởi tiếng đổ vỡ kinh hoàng. Minh nhận ra nếu không chạy ngay bây giờ, họ sẽ thực sự trở thành những "người gác mộ" vĩnh viễn cho Lê Duy Chiêu.
"Linh, lối thoát hiểm phía sau tháp chuông!" – Minh nhớ lại lời chỉ dẫn trong vô thức của ông lão giữ tháp mù.
Anh nắm lấy tay Hà Linh, cả hai băng qua làn khói bụi đặc quánh. Ánh sáng từ miếng ngọc trong tay Minh không còn chói lòa nữa mà chuyển sang một màu xanh dịu nhẹ, soi rõ một khe nứt hẹp phía sau hầm mộ – nơi có luồng gió lạnh từ rừng Thiên Thai thổi vào.
Họ lách qua khe đá, cảm nhận được áp lực của hàng tấn đất đá đang đè nặng ngay sau lưng. Ngay khi Minh vừa rút được chân ra khỏi khe hẹp, một tiếng ầm cực lớn vang lên, mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội. Tháp mộ chùa Linh Ẩn lún xuống một khoảng, khói bụi bốc lên nghi ngút dưới ánh trăng mờ.
Tất cả rơi vào một sự im lặng chết chóc.
Minh và Linh nằm rạp trên thảm lá mục bên ngoài, lồng ngực phập phồng vì thiếu khí và sợ hãi. Họ đã thoát, nhưng ông Trịnh và những bí mật đen tối của dòng họ ông ta có lẽ đã bị chôn vùi cùng với những thẻ gỗ sưa dưới kia.
"Hết rồi..." – Hà Linh thì thào, mái tóc cô dính đầy bụi đá – "Mọi thứ kết thúc rồi sao?"
Minh ngồi dậy, nhìn xuống bàn tay mình. Miếng ngọc Âm - Dương lúc này đã không còn phát sáng. Nó nằm im lìm, lạnh lẽo và nguyên vẹn. Nhưng khi nhìn về phía tháp mộ đã sụp đổ, anh thấy ông lão giữ tháp mù đang đứng đó, dưới bóng một cây đại thụ cổ thụ.
Ông lão không nhìn họ, ông nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang bắt đầu hửng sáng.
"Chưa kết thúc đâu," – Minh nói, giọng anh trầm buồn nhưng kiên định – "Ông Trịnh chỉ là một nhánh của cái cây mục. Những kẻ phản bội thực sự còn có những mạng lưới rộng lớn hơn nhiều ở ngoài kia. Chúng ta mới chỉ giữ được chìa khóa, nhưng cánh cửa công lý cho Diệu và Chiêu vẫn chưa mở ra."
Hà Linh đưa tay lấy chiếc máy ảnh. Dù bị va đập, nó vẫn hoạt động. Cô chụp lại tấm hình tháp mộ trong sương sớm – tấm hình đánh dấu sự kết thúc của một huyền thoại và sự bắt đầu của một cuộc chiến pháp lý và lịch sử khốc liệt.
Họ lặng lẽ rời khỏi khu rừng khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá. Minh cảm thấy mùi nhang quế đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là mùi vị của đất trời sau cơn bão. Anh biết rằng từ nay về sau, anh không còn là một kẻ phục chế trầm cảm trốn chạy thực tại nữa. Anh là người mang nợ với lịch sử, và món nợ ấy chỉ được trả khi sự thật được vinh danh trên trang bìa của mọi cuốn sách sử.