MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Trầm Trên Phiến Đá hoặc Kinh Thành Tro BụiChương 14: LỜI TỰ THÚ CỦA KẺ PHẢN BỘI

Vết Trầm Trên Phiến Đá hoặc Kinh Thành Tro Bụi

Chương 14: LỜI TỰ THÚ CỦA KẺ PHẢN BỘI

987 từ · ~5 phút đọc

Bên trong hầm mộ đá sa thạch, hơi lạnh bao trùm lấy An Minh và Hà Linh. Ánh sáng từ sự kết hợp giữa hai miếng ngọc Âm - Dương đang dịu đi, để lại một quầng sáng màu hổ phách mờ ảo, soi rõ những thẻ gỗ sưa của Lê Duy Chiêu nằm xếp lớp dưới đáy hòm.

Minh đưa tay cầm lấy miếng ngọc đã liền khối. Anh cảm thấy một luồng chấn động chạy từ đầu ngón tay thẳng vào tim. Lần này, ảo ảnh không bắt đầu bằng khói lửa hay tiếng đàn, mà bắt đầu bằng một giọng nói thì thầm, khàn đặc của một kẻ đang hấp hối.

Kinh Bắc, mùa đông năm Ất Tỵ (1785).

Trong một ngôi nhà hoang dưới chân thành cổ, một người đàn ông trung niên đang nằm trên đống rơm khô, lồng ngực phập phồng đau đớn. Đó chính là Nguyễn Sĩ – người bạn thân thiết nhất của Duy Chiêu, cũng là kẻ đã dẫn quân đến vây hãm ông tại tháp mộ Linh Ẩn.

Nguyễn Sĩ không chết vì gươm giáo, hắn chết vì một loại độc dược tự mình điều chế để giải thoát khỏi nỗi ám ảnh của tội lỗi. Đứng cạnh hắn lúc này không có ai khác ngoài một đứa con trai nhỏ tuổi, đôi mắt nó nhìn cha đầy sợ hãi.

"Con trai... nghe ta," Sĩ thào thào, bàn tay đầy những vết chàm tím ngắt nắm chặt lấy vai đứa trẻ. "Hội Ẩn... không phải là những kẻ phản nghịch. Ta đã nói dối để giữ lấy mạng sống của gia tộc ta. Ta đã bán đứng Chiêu và Diệu cho kẻ cầm quyền phương Nam để đổi lấy một tờ giấy xá tội."

Đứa trẻ khóc nấc lên, nhưng Nguyễn Sĩ vẫn không buông tay. "Gia tộc ta sẽ đời đời mang ơn đức này, nhưng cũng sẽ đời đời mang nợ máu. Ta đã giấu một phần bản thảo của Chiêu vào trong tấm văn bia tại đình làng. Sau này, nếu con cháu ta muốn chuộc tội, hãy tìm người mang ngọc nứt..."

Nguyễn Sĩ trút hơi thở cuối cùng, tay vẫn còn siết chặt một mảnh giấy rách nát. Trên mảnh giấy đó, hắn đã tự tay viết tên những kẻ đã nhận tiền hối lộ để bóp méo sử sách, biến những người anh hùng thành quân phản loạn. Trong danh sách đó, cái tên đứng đầu khiến hậu thế phải bàng hoàng: Trịnh Sâm Nghĩa – tổ phụ của dòng họ Trịnh đang giữ quyền lực khảo cổ hiện nay.

Hiện tại.

"Minh! Nhìn cái này!" – Tiếng Hà Linh xé toạc màn sương ký ức.

Cô vừa lật ngược nắp hòm đá sa thạch. Ở mặt trong của nắp hòm, một bản khắc chữ Nôm sắc sảo hiện ra. Đó không phải là di huấn của Duy Chiêu, mà là một lời thú tội muộn màng của dòng họ Nguyễn Sĩ – những kẻ canh giữ hầm mộ này qua nhiều đời.

Minh đọc nhanh những dòng chữ, gương mặt anh biến đổi từ kinh ngạc sang giận dữ. "Linh này... ông Trịnh không chỉ tìm ngọc vì tiền. Ông ta đang tìm cách tiêu hủy bản danh sách này. Dòng họ Trịnh bấy lâu nay được tôn vinh là công thần giữ gìn văn hóa, nhưng thực chất khởi nguồn của họ là từ sự phản bội và ăn cắp chất xám của Hội Ẩn."

"Vậy là... tất cả những sách giáo khoa, những công trình nghiên cứu mà ông Trịnh đã công bố bấy lâu nay..." – Hà Linh bàng hoàng – "...đều dựa trên những tài liệu mà tổ tiên ông ta đã cướp được từ Diệu và Chiêu sao?"

"Đúng thế," Minh nói, tay anh run lên khi chạm vào những thẻ gỗ sưa. "Chúng đã thay đổi tên tác giả, thay đổi tư tưởng canh tân thành những lời ca tụng vương triều cũ để trục lợi. Miếng ngọc này chính là bằng chứng xác thực nhất về chủ sở hữu nguyên bản."

Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cửa hầm đá. Những khối đá chắn đường bị thuốc nổ thổi tung, bụi bay mù mịt.

Ông Trịnh bước vào, trên tay không còn là đèn pin mà là một khẩu súng ngắn đen ngòm. Gương mặt ông ta lúc này không còn vẻ đạo mạo của một học giả, mà hiện lên sự hung ác tột cùng của một kẻ đang bị dồn vào đường cùng.

"Đủ rồi đấy, hai đứa trẻ ngoan cố," ông Trịnh lên tiếng, giọng nói rít qua kẽ răng. "Sự thật là gì cơ chứ? Sự thật là kẻ có quyền lực thì được viết sử. Tổ tiên tôi đã thắng, và tôi cũng sẽ thắng. Đưa miếng ngọc và những thẻ gỗ đó đây, tôi sẽ cho hai người một cái chết nhẹ nhàng trong ngôi mộ cổ này."

Minh đứng chắn trước Hà Linh, tay anh siết chặt miếng ngọc Âm - Dương đã hợp nhất. Kỳ lạ thay, khi đối diện với nòng súng, anh không còn thấy sợ hãi. Anh thấy hàng ngàn bóng hình của những người đã ngã xuống đang đứng sau lưng mình.

"Ông Trịnh," Minh bình thản nói, ánh mắt anh nhìn thẳng vào họng súng. "Ông có thể giết chúng tôi, nhưng ông không thể giết được hơi thở của ngọc. Sự phản bội của dòng họ ông đã kéo dài hai trăm năm, nhưng bóng tối không bao giờ có thể nuốt chửng được ánh sáng vĩnh cửu của sự thật."

Ngay khi ông Trịnh định bóp cò, miếng ngọc trong tay Minh bỗng phát ra một luồng ánh sáng chói lòa, kết hợp với các khoáng thạch phản quang trên vách hầm, tạo nên một trận đồ ánh sáng cực mạnh.

Ông Trịnh bị lóa mắt, tiếng súng vang lên lạc hướng, đạn găm vào vách đá làm đá vỡ bắn tung tóe.