MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Trầm Trên Phiến Đá hoặc Kinh Thành Tro BụiChương 13: CUỘC GẶP GỠ DƯỚI CHÂN THÀNH CỔ

Vết Trầm Trên Phiến Đá hoặc Kinh Thành Tro Bụi

Chương 13: CUỘC GẶP GỠ DƯỚI CHÂN THÀNH CỔ

1,166 từ · ~6 phút đọc

Gió từ thung lũng Thiên Thai thổi về, mang theo hơi ẩm của cơn mưa rừng sắp tới và tiếng xào xạc bất tận của những bụi tre gai. An Minh đứng trước lối vào hầm mộ, hơi thở anh dồn dập. Ông lão giữ tháp đã lùi vào bóng tối của những tảng đá vỡ, đôi mắt mù lòa của ông dường như vẫn có thể xuyên thấu màn sương để nhìn thấy những gì đang đến.

"Linh, cô vào trước đi," Minh thì thầm, tay đẩy Hà Linh về phía khe đá. "Tôi sẽ chặn cửa này."

"Anh điên à? Chúng có vũ khí, còn anh chỉ có một chiếc dao trổ phục chế!" – Hà Linh nghiến răng, nhưng cô biết mình không có thời gian để tranh cãi. Cô cúi thấp người, lách vào khoảng không tối tăm dưới bệ thờ tháp mộ.

Tiếng bước chân giẫm lên lá khô ngày một gần, đều đặn và nặng nề. Từ trong màn sương mù trắng đục, bóng dáng ông Trịnh hiện ra, lần này không phải trong bộ vest sang trọng mà là một bộ đồ dã chiến tối màu. Đi sau ông ta là bốn gã thanh niên lực lưỡng, tay cầm những thiết bị dò kim loại và máy quét xuyên đất.

"Cậu Minh, chúng ta lại gặp nhau ở một nơi 'thơ mộng' thế này sao?" – Ông Trịnh dừng lại cách Minh năm bước chân, nụ cười của ông ta méo mó dưới ánh sáng lờ mờ của khu rừng. "Cậu có vẻ thích đóng vai người hùng bảo vệ những thứ đã chết nhỉ?"

"Thứ đã chết không làm hại ai, thưa ông Trịnh," Minh nói, giọng anh lạnh lùng hơn bao giờ hết. "Chỉ có lòng tham của người sống mới là thứ kịch độc."

Kinh Bắc, mùa đông năm Giáp Thìn (1784).

Dưới chân tòa thành cổ Bắc Ninh, sương muối phủ trắng những phiến đá hộc. Lê Duy Chiêu đứng lặng lẽ nhìn về hướng Thăng Long. Sau lưng ông là tháp mộ chùa Linh Ẩn, nơi ông vừa chôn giấu những thẻ gỗ cuối cùng.

Đêm đó, một người đàn ông lạ mặt tìm đến ông. Hắn mặc y phục của quan lại triều đình mới, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự quen thuộc đáng sợ. Đó là một người bạn cũ, một người từng cùng ông thề dưới cờ Hội Ẩn, giờ đây đã trở thành kẻ chỉ điểm cho những thế lực mới.

"Chiêu, đưa miếng ngọc Dương cho tôi. Tôi sẽ xin cho ông một con đường sống, một tước vị ở phương Nam," – Người bạn cũ nói, giọng hắn run rẩy dưới cái lạnh của đêm đông.

Duy Chiêu mỉm cười, một nụ cười đầy xót xa. "Ông muốn ngọc để dâng lên chủ mới, hay để tự trấn an bản thân rằng mình không phản bội lý tưởng? Ngọc Dương không dành cho những kẻ quay lưng với chính nhân dân mình."

Cuộc đối đầu dưới chân thành cổ năm ấy đã kết thúc bằng một vụ thanh trừng thầm lặng. Duy Chiêu biến mất vào rừng sâu, để lại miếng ngọc Dương được niêm phong bằng một mật mã mà chỉ có "người mang tâm của ngọc" mới giải được. Kẻ phản bội đã dành cả đời để lùng sục khu rừng này, nhưng cuối cùng chỉ tìm thấy những nấm mồ vô danh.

Hiện tại.

"Đủ rồi," – Ông Trịnh ra hiệu, hai gã thanh niên tiến lên, ép Minh vào vách tháp mộ. "Tôi không đến đây để nghe cậu giảng đạo đức. Đưa cuốn sách đồng và miếng ngọc ra đây, hoặc là cô phóng viên kia sẽ không bao giờ ra khỏi cái hầm đó được đâu."

Minh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Miếng ngọc Âm trong túi áo anh bỗng nhiên nóng rực, nóng đến mức anh tưởng như da thịt mình sắp bị bỏng. Trong đầu anh vang lên tiếng đàn tranh đứt đoạn ban nãy, nhưng lần này nó chuyển thành một nhịp điệu dồn dập, mạnh mẽ như tiếng trống trận.

"Ông muốn ngọc?" – Minh đưa tay vào túi, lấy miếng ngọc "Ngọc Phế Toàn – Âm" ra. Dưới ánh sáng le lói của rừng già, vết nứt gắn vàng trên ngọc bỗng rực sáng một sắc xanh lạ thường.

Đám người ông Trịnh khựng lại. Họ bị lóa mắt bởi một thứ ánh sáng không tự nhiên.

Chính lúc đó, từ dưới hầm mộ, một tiếng gầm trầm đục vang lên. Không phải tiếng người, mà là tiếng đá chuyển động. Hà Linh đã tìm thấy cơ chế của bệ thờ. Một luồng khói trắng từ hầm mộ phun ra, mang theo mùi nhang quế nồng nặc đến mức khiến những kẻ không quen phải sặc sụa.

"Cái gì thế này?" – Một gã thanh niên hét lên, buông rơi máy dò kim loại.

Minh tận dụng khoảnh khắc đó, anh đạp mạnh vào một gờ đá mà ông lão giữ tháp đã chỉ trước đó. Một chiếc bẫy đá cổ xưa – vốn được thiết kế để bảo vệ lăng mộ – đổ sập xuống, chắn ngang lối đi giữa anh và đám người ông Trịnh.

"Minh! Vào mau!" – Tiếng Hà Linh gọi từ bên trong.

Minh lách qua khe đá cuối cùng ngay trước khi nó khép lại hoàn toàn bởi sức nặng của những khối gạch vỡ. Bên trong hầm mộ, không gian không hề tối tăm như anh tưởng. Những vách đá được khảm bằng các loại khoáng thạch phản quang, tạo nên một bầu trời sao nhân tạo dưới lòng đất.

Hà Linh đang đứng trước một chiếc hòm bằng đá sa thạch. Trên nắp hòm, một miếng ngọc bội khác đang nằm đó. Nó nguyên vẹn, tròn trịa, nhưng mang một màu xám đục buồn bã.

"Ngọc Dương..." – Minh thào thào.

Anh đưa miếng ngọc Âm của mình lại gần. Ngay khi hai miếng ngọc chỉ còn cách nhau vài centimet, một lực hút nam tính mãnh liệt kéo chúng lại với nhau. Cạch. Hai nửa ngọc nhập làm một, tạo thành một vòng tròn hoàn hảo.

Một luồng ký ức khổng lồ ập vào tâm trí Minh. Anh không thấy nỗi đau nữa. Anh thấy toàn bộ bản đồ của Hội Ẩn, thấy những con đường hầm xuyên suốt Thăng Long và Kinh Bắc, và thấy cả... gương mặt của kẻ phản bội thực sự.

"Linh này," Minh quay sang Hà Linh, gương mặt anh nhợt nhạt dưới ánh sáng ngọc. "Ông Trịnh chỉ là con tốt. Kẻ phản bội năm xưa vẫn còn hậu duệ, và kẻ đó đang đứng trên đỉnh cao của giới khảo cổ học Việt Nam."

Phía bên ngoài vách đá, tiếng đập phá điên cuồng của đám người ông Trịnh vẫn vang lên, nhưng Minh biết họ không bao giờ vào được đây nếu không có "chìa khóa tâm linh" này. Tuy nhiên, anh cũng hiểu rằng, anh và Linh đang bị mắc kẹt trong một ngôi mộ đẹp đẽ nhất thế gian.