MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Trầm Trên Phiến Đá hoặc Kinh Thành Tro BụiChương 12: BẢN THẢO GIẤU TRONG GẦM GIƯỜNG (PHẦN TIẾP)

Vết Trầm Trên Phiến Đá hoặc Kinh Thành Tro Bụi

Chương 12: BẢN THẢO GIẤU TRONG GẦM GIƯỜNG (PHẦN TIẾP)

1,070 từ · ~6 phút đọc

Chiếc xe của Hà Linh lao đi trên quốc lộ, hướng về vùng đồi núi nhấp nhô của Bắc Ninh. Càng rời xa sự ồn ã của phố thị, An Minh càng cảm thấy một sự đè nén kỳ lạ trong lồng ngực. Anh nhìn qua kính chiếu hậu, không thấy chiếc xe đen nào bám theo, nhưng trực giác của một người phục chế lâu năm nói với anh rằng: Kẻ thù không nhất thiết phải lộ diện để bám đuôi.

"Linh, cô có thấy không khí ở đây... dường như quá đặc?" – Minh khẽ hỏi, tay anh vẫn siết chặt túi bảo quản chứa cuốn sách đồng.

Hà Linh nheo mắt nhìn con đường mòn phía trước, hai bên là những rặng tre già và những ngôi mộ tổ nằm rải rác trên cánh đồng. "Đó là cảm giác khi anh bước vào một vùng đất chưa bao giờ thực sự thuộc về hiện tại. Người dân ở đây vẫn kể rằng, vùng núi Thiên Thai này có những huyệt đạo chỉ mở ra vào những ngày âm khí nặng."

Họ dừng lại ở bìa một khu rừng đặc dụng, nơi con đường nhựa kết thúc bằng một lối mòn phủ đầy lá mục. Theo bản đồ cũ của cụ Khiêm, chùa Linh Ẩn nằm sâu trong thung lũng giữa hai ngọn đồi có hình dáng như hai con rồng đang chầu vào nhau.

Khi họ bước vào rừng, tiếng động cơ xe biến mất, nhường chỗ cho tiếng xào xạc của gió và tiếng chim kêu xa vắng. Mùi nhang quế dường như đã nhạt đi, thay vào đó là mùi gỗ mục và hơi lạnh của đá cổ.

Chùa Linh Ẩn, mùa hạ năm Cảnh Hưng thứ 45 (1784).

Duy Chiêu không còn ở lại trong gian chùa chính. Ông chọn một hang đá nhỏ phía sau tháp chuông, nơi mà nắng không tới, mưa không chạm. Ở đó, ông dành cả ngày để chép lại những bản thảo mà ông đã thuộc lòng từ thư viện phủ Chúa.

Ông không dùng giấy bản thông thường. Ông lo sợ sự mục nát của thời gian. Duy Chiêu dùng những mảnh gỗ sưa nhỏ, dùng dao khắc sâu từng chữ một. Đây là "bản thảo dưới gầm giường" phiên bản thứ hai – không phải là những ước mơ lãng mạn của Diệu, mà là những chiến lược quân sự và ngoại giao thực thụ để bảo vệ vương triều trước sự nhòm ngó của ngoại bang.

"Diệu ơi, nếu nàng là phần 'Nhu' của Hội Ẩn, thì ta phải là phần 'Cương'." – Chiêu lẩm bẩm, tay run rẩy đưa lưỡi dao khắc lên thớ gỗ đỏ thẫm.

Ông đã bí mật chôn những thẻ gỗ này dưới gầm bệ thờ của tháp mộ vị tổ sư – nơi mà ông tin rằng không kẻ phàm phu nào dám mạo phạm. Ông không biết rằng, ngay từ lúc ông bắt đầu khắc những dòng chữ đầu tiên, đã có những đôi mắt rình rập phía sau những tán cây bồ đề. Đó không phải quân kiêu binh, mà là những kẻ mang mật lệnh từ một thế lực mới đang trỗi dậy ở phía Nam.

"Kẻ giữ ngọc phải chết, nhưng ngọc phải được giữ lại cho vương triều tương lai." – Một tiếng thì thầm vang lên trong gió, lạnh lẽo hơn cả hơi đá trong hang.

Hiện tại.

Sau hơn một giờ đi bộ, phế tích chùa Linh Ẩn hiện ra trước mắt Minh và Linh. Ngôi chùa không còn nữa, chỉ còn lại những nền đá vỡ nát bị rễ cây đa cổ thụ quấn chặt như những con trăn khổng lồ.

Nhưng tháp mộ thì vẫn còn. Nó đứng sừng sững trên một gò cao, được xây bằng loại gạch nung đỏ rực, chịu được sự tàn phá của hàng trăm năm sương gió. Dưới chân tháp, một ông lão nhỏ thó, tóc bạc trắng như cước, đang lẳng lặng quét những chiếc lá rụng quanh bệ đá.

Minh tiến lại gần. Bước chân anh giẫm lên lá khô tạo ra những tiếng động giòn giã. Ông lão không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói của ông vang lên trầm đục, như phát ra từ chính lòng tháp mộ:

"Ngọc Âm đã về, sao Ngọc Dương chưa thấy?"

Minh khựng lại. Hà Linh cũng sững sờ, chiếc máy ảnh trên tay cô suýt rơi xuống. Họ chưa kịp nói lời nào, ông lão đã nhận ra sự hiện diện của họ qua mùi hương và rung động.

"Thưa cụ, chúng cháu đến từ Hà Nội..." – Minh ngập ngừng.

Ông lão lúc này mới từ từ ngẩng đầu. Đôi mắt ông đục ngầu, dường như ông đã mù từ lâu, nhưng ánh nhìn ấy vẫn xoáy sâu vào túi áo của Minh.

"Kẻ mang theo máu của học sĩ họ Trần không cần phải tự giới thiệu," ông lão buông chiếc chổi, chậm rãi đứng dậy. "Tôi là người giữ tháp đời thứ tám. Tổ tiên tôi đã thề sẽ không rời khỏi đây cho đến khi 'hai nửa ngọc tìm thấy nhau dưới bóng tháp này'."

Ông lão dẫn họ đi vòng ra phía sau tháp mộ. Ở đó, có một phiến đá lớn che khuất một lối vào nhỏ hẹp dẫn xuống gầm bệ thờ.

"Dưới kia là những gì Lê Duy Chiêu đã để lại. Nhưng hãy cẩn thận," ông lão hạ thấp giọng, lộ ra vẻ nghiêm trọng. "Thứ mà các người tìm không chỉ là gỗ hay ngọc. Đó là một lời nguyền về sự hy sinh. Kẻ nào chạm vào thẻ gỗ của Duy Chiêu, kẻ đó sẽ phải gánh vác cả nỗi đau của sự cô độc mà ông ấy đã chịu đựng."

Minh nhìn Linh, rồi nhìn vào bóng tối sâu thẳm của hầm mộ. Anh biết, nếu "bản thảo dưới gầm giường" ở tiệm trà là sự cứu rỗi, thì bản thảo ở đây sẽ là một sự đối đầu.

Đúng lúc đó, từ phía cửa rừng, một tiếng chim lợn kêu lên xé toạc bầu không khí tĩnh lặng. Ông lão giữ tháp biến sắc: "Chúng đến rồi. Những kẻ mang hơi hướm của sắt thép và lòng tham đã tìm thấy lối vào thung lũng."

An Minh cảm nhận được sự rung động của miếng ngọc Âm trong túi áo. Nó không còn ấm áp nữa, nó trở nên lạnh buốt, như một lời cảnh báo về một sự phản bội sắp diễn ra.