MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVết Trầm Trên Phiến Đá hoặc Kinh Thành Tro BụiChương 11: NHỮNG GIẤC MƠ MANG MÙI NHANG CŨ

Vết Trầm Trên Phiến Đá hoặc Kinh Thành Tro Bụi

Chương 11: NHỮNG GIẤC MƠ MANG MÙI NHANG CŨ

1,066 từ · ~6 phút đọc

Căn hầm dưới tiệm trà cụ Khiêm im ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng hạt bụi rơi trên mặt đồng. An Minh đứng đó, tay vẫn chạm vào cuốn sách bằng đồng vừa được đánh thức sau hơn hai thế kỷ. Ánh sáng từ đèn pin của Hà Linh quét qua những dòng chữ Nôm, tạo nên những cái bóng nhảy múa trên vách hầm đá.

"Minh, anh nhìn xem," Hà Linh thì thầm, giọng cô nghẹn lại vì xúc động. "Trang này... nó không nói về chính trị. Nó nói về một ngôi chùa ở vùng Kinh Bắc. 'Chùa Linh Ẩn – nơi cất giữ hơi thở của ngọc'."

Minh không trả lời ngay. Đầu anh đau buốt. Một mùi nhang quế nồng nặc lạ thường lại trỗi dậy, nhưng lần này nó không chỉ là mùi hương, nó là một làn khói thực sự đang lảng bảng vây quanh chân anh. Trong cái lạnh sâu dưới lòng đất, làn khói ấy ấm nóng như hơi thở của một người đang đứng ngay sau lưng.

Anh nhắm mắt lại. Cơn chóng mặt kéo anh vào một khoảng không vô định.

Kinh Bắc, mùa xuân năm Giáp Thìn (1784).

Một năm sau cái chết của Trần Huyền Diệu trong ngục tối Thăng Long.

Lê Duy Chiêu – lúc này đã là một kẻ đào tẩu bị truy nã gắt gao trên khắp các nẻo đường Kinh Bắc – đứng dưới chân tháp chuông chùa Linh Ẩn. Ông gầy rộc đi, bộ áo dài đen sờn cũ thấm đẫm bụi đường và sương gió. Trong ngực áo ông, một miếng ngọc bội khác đang nằm im lìm.

Đó là miếng ngọc thứ hai, mang tên "Ngọc Phế Toàn – Dương". Miếng ngọc mà Minh đang giữ chính là miếng "Âm".

"Bạch thầy," Chiêu khẽ cúi đầu trước một vị thiền sư già đang quét lá dưới gốc cây bồ đề. "Người đi rồi, nhưng lời thề chưa dứt. Con mang vật này đến gửi cửa Phật, mong tìm một người có duyên sau này nối lại nhịp cầu."

Vị thiền sư ngừng chổi, đôi mắt tinh anh nhìn sâu vào tâm can kẻ đối diện. "Thưa ngài, ngọc có đôi, nhưng lòng người chỉ có một. Ngài gửi ngọc ở đây, tức là gửi lại cả một mối hận thù của vương triều. Chùa là nơi tĩnh lặng, liệu có giữ nổi bão tố?"

Duy Chiêu lấy miếng ngọc ra. Khác với miếng ngọc nứt của Diệu, miếng ngọc này nguyên vẹn nhưng lại mang một màu sắc u uất, xám đục như mây mù. "Thưa thầy, Diệu đã dùng máu để nhuộm xanh miếng ngọc Âm. Còn miếng Dương này, con xin dùng cả quãng đời còn lại để sám hối cho những lý tưởng chưa thành. Nếu sau này có ai mang miếng ngọc Âm đến đây, xin thầy hãy chỉ cho họ con đường về phía cửa sông."

Đêm đó, Duy Chiêu nằm ngủ trên sàn gạch của gian chùa phụ. Trong giấc mơ, ông thấy mùi nhang quế từ Thăng Long bay về. Ông thấy Diệu đứng bên bờ sông Tô Lịch, đôi bàn tay nàng đã lành lặn, nàng đưa tay về phía ông, miệng mỉm cười nhưng nước mắt lại chảy ngược vào trong.

"Chiêu anh... ngọc không thể đứng một mình. Một nửa sự thật chỉ là lời nói dối hoa mỹ nhất."

Ông giật mình thức giấc. Mùi nhang quế vẫn còn đó, quẩn quanh trong gian chùa vắng.

Hiện tại.

"Minh! Anh lại bị lịm đi rồi!"

Hà Linh lay mạnh vai Minh. Anh choàng tỉnh, thấy mình đang ngồi bệt xuống sàn hầm. Mồ hôi vã ra như tắm dù không khí dưới này rất lạnh.

"Tôi thấy rồi, Linh ạ," Minh nói, giọng khàn đặc. "Có một miếng ngọc thứ hai. Nó không bị nứt, nhưng nó mang theo nỗi đau của Lê Duy Chiêu. Nó đang ở chùa Linh Ẩn, Bắc Ninh."

Hà Linh bàng hoàng nhìn anh. "Bắc Ninh? Nhưng chùa Linh Ẩn đã bị phá hủy từ thời kháng chiến chống Pháp rồi. Hiện nay nơi đó chỉ còn lại một phế tích nằm giữa một khu rừng đặc dụng."

Cụ Khiêm từ trên cầu thang đi xuống, nghe thấy câu chuyện liền thở dài: "Đúng là chùa không còn, nhưng ngôi tháp mộ của vị thiền sư giữ ngọc năm xưa thì vẫn đứng vững. Người làng quanh đó kể rằng, vào những đêm sương muối, người ta vẫn nghe thấy tiếng tụng kinh vang lên từ lòng đất."

Minh đứng dậy, ánh mắt anh giờ đây không còn sự sợ hãi của một kẻ bị truy đuổi, mà là sự kiên định của một người đang đi tìm mảnh ghép cuối cùng của chính mình.

"Linh, chúng ta phải đi Bắc Ninh ngay sáng nay. Ông Trịnh và đám người kia chắc chắn cũng đã đọc được những tài liệu tương tự từ chiếc hộp giả kia. Chúng sẽ sớm nhận ra mình bị lừa và sẽ lùng sục mọi phế tích liên quan đến Hội Ẩn."

Hà Linh gật đầu, cô nhanh chóng cất cuốn sách đồng vào chiếc túi bảo quản đặc biệt. "Tôi sẽ lái xe. Nhưng Minh, anh có chắc là mình chịu đựng nổi không? Những giấc mơ này... chúng đang rút cạn sinh lực của anh."

Minh nhìn xuống lòng bàn tay, nơi vết sẹo từ miếng ngọc Âm vẫn còn đó. "Tôi không chọn những giấc mơ này, Linh ạ. Là chúng chọn tôi. Nếu tôi dừng lại, linh hồn của Diệu và Chiêu sẽ mãi mãi bị nhốt trong bóng tối của sự hiểu lầm."

Họ bước ra khỏi căn hầm khi trời đã tảng sáng. Phố cổ Hà Nội bắt đầu cựa mình với những tiếng rao đêm muộn và mùi phở sớm tinh khôi. Nhưng đối với Minh, thế giới hiện tại dường như chỉ là một màn sương mỏng che phủ lên một thực tại khác – thực tại của những phím đàn đứt đoạn và những lời thề bằng máu.

Khi chiếc xe của Linh lao đi về hướng Bắc, Minh nhìn qua cửa sổ. Trong làn sương sớm của sông Hồng, anh thấy một bóng người mặc áo dài đen đứng cô độc bên chân cầu Long Biên. Một bóng hình từ thế kỷ XVIII, đang dõi theo họ bằng ánh mắt u uất.

Mùi nhang quế lại một lần nữa thoảng qua, lần này dịu dàng như một lời khích lệ.