Sau khi chiếc xe của ông Trịnh mất hút trong bóng đêm phố cổ, tiệm trà của cụ Khiêm rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến rợn người. Mùi trà sen vỡ hòa quyện với mùi bụi bặm của những hũ sành tạo nên một thứ không khí đặc quánh, như thể thời gian đang đông kết lại.
An Minh vẫn ngồi đó, tay siết chặt miếng ngọc "Ngọc Phế Toàn". Anh cảm nhận được một sự rung động nhẹ từ tâm miếng ngọc, không phải là sự rung động vật lý, mà là một nhịp đập tâm linh đang giục giã.
"Cụ Khiêm," Minh khẽ lên tiếng, giọng anh vẫn còn vương chút run rẩy sau cuộc đối đầu. "Lời nguyền của dòng họ cụ... có phải nó liên quan đến việc 'ánh sáng chỉ xuất hiện khi ngọc trở về' không?"
Cụ Khiêm không trả lời ngay. Cụ chậm rãi tiến về phía bàn thờ tổ tiên, nơi khói hương vòng đang tỏa ra những sợi khói trắng mờ ảo. Cụ đưa bàn tay gầy guộc, chằng chịt những vết đồi mồi, đẩy nhẹ bức hoành phi có đề ba chữ “Trần Gia Đường”.
"Minh, Linh... Hai đứa lại đây," cụ Khiêm thào thào.
Hà Linh cầm máy ảnh, chuẩn bị ghi lại khoảnh khắc mà cô tin rằng sẽ thay đổi hoàn toàn sự nghiệp báo chí của mình. Nhưng khi bước lại gần, cô chợt hạ máy xuống. Có một thứ gì đó trong ánh mắt của cụ Khiêm khiến cô cảm thấy việc quay phim lúc này là một sự mạo phạm.
Dưới ban thờ, sau lớp gạch vồ đã mòn vẹt, lộ ra một cái hốc nhỏ. Cụ Khiêm rút ra một chiếc chìa khóa đồng gỉ sét. "Hầm ngầm ở công trường chỉ là nơi chứa những bản sao để đánh lạc hướng. Còn đây mới là nơi Huyền Diệu gửi gắm linh hồn của Hội Ẩn. Nàng đã biết trước mình sẽ không qua khỏi, nên đã dặn bà vú: 'Khi nào con cháu thấy ngọc nứt được gắn vàng tìm về, hãy mở cửa trời'.
Kinh thành Thăng Long, đêm cuối cùng của năm Nhâm Dần (1782).
Trong ngục Đông, Huyền Diệu ngồi tựa lưng vào vách đá lạnh. Mười đầu ngón tay nàng đã bị hủy hoại, nhưng đôi mắt nàng lại sáng rực một cách lạ kỳ. Nàng nhìn thấy qua khe hở của ngục tối một ngôi sao băng lướt ngang bầu trời phía Đông Nam – phía làng Yên Phụ.
Nàng mỉm cười, một nụ cười thanh thản. Nàng biết bà vú đã an toàn. Nàng biết những bản thảo cuối cùng, những di huấn về một nền giáo dục khai phóng và những sơ đồ canh tân đất nước đã được chôn giấu dưới nền nhà mà nàng đã bí mật mua lại từ trước bằng số nữ trang hồi môn.
Nàng lấy hơi sức cuối cùng, dùng chiếc răng cửa còn sót lại, cắn vào đầu lưỡi. Máu trào ra. Nàng không đau. Nàng cúi xuống, áp miếng ngọc "Ngọc Phế Toàn" vào miệng mình, để dòng máu ấm nóng thấm sâu vào những kẽ nứt của miếng ngọc.
"Người đi, ngọc ở lại. Máu này là lời thề, chữ này là niềm tin. Hai trăm năm sau, kẻ nào cầm ngọc mà thấy đau, kẻ đó chính là người kế tục."
Nàng nghe thấy tiếng xích sắt lách cách ngoài cửa ngục. Quận Huy bước vào với bản án tử hình trên tay. Diệu không nhìn hắn. Nàng nhắm mắt lại, tưởng tượng ra mùi hương trầm của thư viện và tiếng đàn tranh réo rắt. Trong làn sương khói ảo ảnh của cái chết, nàng thấy một người đàn ông trẻ tuổi ở tương lai đang nhìn nàng đầy thương cảm.
Nàng ra đi, khi hơi thở cuối cùng hóa thành một làn khói mỏng bay vút qua khe đá.
Hiện tại.
Cụ Khiêm tra chìa khóa vào một khe nhỏ dưới chân bệ thờ. Một tiếng rắc khô khốc vang lên. Phiến đá lát nền từ từ dịch chuyển, lộ ra một cầu thang hẹp dẫn sâu xuống lòng đất.
Mùi nhang quế bốc lên nồng nặc, hệt như trong những giấc mơ của Minh.
Minh bước xuống đầu tiên. Đèn pin của anh rọi vào một căn hầm nhỏ, khô ráo và được lót bằng gỗ sưa đỏ để chống mối mọt. Giữa căn hầm, trên một chiếc kệ đá, không phải là một chiếc hộp gỗ lim như ở công trường, mà là một cuốn sách bằng đồng (đồng phả).
Trên bìa cuốn sách đồng, miếng ngọc bội "Ngọc Phế Toàn" trong tay Minh bỗng nhiên phát ra một luồng sáng xanh dịu nhẹ. Minh đặt miếng ngọc vào vị trí bị khuyết trên bìa sách. Nó khít khao đến từng milimet.
Cạch.
Cuốn sách đồng mở ra. Bên trong là những lá đồng mỏng như giấy, khắc đầy những dòng chữ Nôm tinh xảo. Đó là "Dấu ấn Hội Ẩn" – tập hợp tất cả những tinh hoa trí tuệ của một thế hệ trí thức đã bị lịch sử vùi lấp.
"Đây rồi..." Hà Linh thốt lên, nước mắt cô rơi xuống mặt đồng lạnh lẽo. "Mọi bằng chứng về việc Lê Duy Chiêu và Huyền Diệu không phải là những kẻ phản nghịch. Họ là những người đã cố gắng cứu vãn Thăng Long khỏi sự mục nát từ bên trong."
Minh đưa tay chạm vào những dòng chữ khắc. Lần này, anh không còn thấy đau đớn. Anh thấy một sự ấm áp, một sự nhẹ nhõm như thể một gánh nặng ngàn năm vừa được trút bỏ.
Nhưng, điềm báo từ sương khói vẫn chưa kết thúc. Ở trang cuối cùng của cuốn sách đồng, có một dòng chữ mới hơn, dường như được khắc sau này:
"Kẻ lấy được sách đồng mới chỉ đi được nửa đường. Ngọc còn có một người anh em, và sự thật còn có một kẻ thù giấu mặt đứng sau mọi vương triều."
Minh nhìn lên phía cầu thang, nơi ánh sáng từ tiệm trà hắt xuống. Anh biết rằng ông Trịnh và những thế lực kia sẽ không dừng lại. Việc tìm thấy cuốn sách này chỉ là sự khởi đầu cho một cuộc chiến lớn hơn – cuộc chiến để đưa những giá trị này ra trước công chúng mà không bị bóp méo.
"Minh," Hà Linh nhìn anh, gương mặt cô cương nghị dưới ánh đèn hầm. "Hồi một đã kết thúc. Chúng ta đã có bằng chứng. Nhưng để minh oan cho Huyền Diệu ở cấp độ xuất bản, chúng ta cần nhiều hơn thế. Chúng ta cần tìm ra 'miếng ngọc anh em' kia."
Minh gật đầu. Anh nhìn miếng ngọc trên bìa sách, giờ đây nó không còn nứt nẻ nữa, mà trông như một con mắt đang bừng tỉnh giữa đêm trường lịch sử.
Điềm báo từ sương khói đã thành hiện thực. Một chương mới của cuộc đời anh, và của cả lịch sử Thăng Long, chính thức bắt đầu từ căn hầm tối tăm này.