Tiếng phanh xe rít lên ngoài ngõ nhỏ như tiếng xé lụa, làm rung động cả những cánh cửa gỗ mọt sần sùi của tiệm trà cụ Khiêm. An Minh cảm thấy tim mình thắt lại. Anh nhanh tay vơ tập giấy bản, nhét vội vào túi chống ẩm, trong khi Hà Linh đã đứng bật dậy, đôi mắt phóng viên rực lên sự cảnh giác.
Người bước vào đầu tiên là ông Trịnh, Phó Giám đốc bảo tàng – người mà Minh vẫn luôn kính trọng vì kiến thức uyên bác. Nhưng giờ đây, đi cùng ông ta là hai gã thanh niên cao lớn với bộ mặt lạnh lùng, không chút cảm xúc.
"Minh, cậu làm tôi thất vọng quá," ông Trịnh thong thả bước vào, mùi nước hoa đắt tiền của ông ta át cả mùi nhang quế nhẹ nhàng trong phòng. "Lẻn vào khu vực cấm, đột nhập công trường trái phép... Cậu biết mình đang đối mặt với án tù không?"
Minh đứng chắn trước cụ Khiêm, tay anh vẫn siết chặt chiếc tráp gỗ. "Án tù dành cho kẻ tìm kiếm sự thật, hay dành cho những kẻ đang tìm cách bán rẻ linh hồn lịch sử cho những tập đoàn bất động sản, thưa ông?"
Ông Trịnh cười nhạt, ánh mắt đảo qua miếng ngọc trên bàn. "Lịch sử chỉ có giá trị khi nó phục vụ cho sự phát triển. Miếng ngọc đó, và cả chiếc hộp gỗ lim chúng tôi vừa lấy được từ hầm ngầm, là tài sản quốc gia. Cậu không có quyền giữ chúng."
"Chiếc hộp đó chỉ là một cái bẫy, đúng không?" Hà Linh bước lên, giọng cô sắc lẹm. "Các người đã mở nó ra chưa? Hay chỉ thấy bên trong toàn là sỏi đá và những tờ giấy khống?"
Sắc mặt ông Trịnh hơi biến đổi. Một thoáng sững sờ hiện lên trong đôi mắt ti hí của ông ta, dù chỉ là trong tích tắc. Minh nhận ra ngay lập tức: Ảo ảnh về việc Huyền Diệu đánh lạc hướng kẻ thù là có thật.
Kinh thành Thăng Long, những ngày cuối của Huyền Diệu.
Trong ngục tối, trước khi bị đưa đi thẩm vấn lần cuối, Diệu đã dùng một thủ thuật mà cha nàng từng dạy. Nàng biết Quận Huy sẽ không bao giờ bỏ cuộc cho đến khi tìm thấy chiếc hộp gỗ lim. Vì thế, nàng đã chuẩn bị hai chiếc hộp giống hệt nhau.
Chiếc hộp thứ nhất, đặt dưới hầm Ngục Đông, chứa đầy những bản sao vô giá trị và được bảo vệ bằng một hệ thống bẫy cát đơn giản. Chiếc hộp thứ hai, chứa đựng toàn bộ bí mật cốt lõi của Hội Ẩn, đã được nàng lén nhờ bà vú già tuồn ra ngoài ngay đêm kinh thành bốc cháy.
"Ngươi muốn biết bí mật?" Diệu nhìn Quận Huy bằng đôi mắt lạnh lùng của một kẻ đã bước qua cái chết. Nàng lấy ngón tay, viết lên nền đất ngục một dòng chữ: "Ngọc ở đâu, chân lý ở đó."
Quận Huy tin rằng miếng ngọc là chìa khóa mở chiếc hộp ở Ngục Đông. Hắn không ngờ rằng, miếng ngọc chỉ là một "kim chỉ nam" tâm linh, nó chỉ dẫn đường cho những ai mang trong mình cùng một loại nhịp đập của lòng yêu nước.
Nàng ngồi đó, bình thản nhìn những tên lính chuẩn bị xiềng xích. Nàng biết mình sẽ không bao giờ nhìn thấy ánh mặt trời nữa, nhưng nàng nghe thấy tiếng gió thổi qua rặng tre Yên Phụ, nơi bà vú đang chạy trốn cùng tương lai của dân tộc.
Hiện tại.
"Trả lại miếng ngọc cho tôi, Minh," ông Trịnh chìa tay ra, giọng nói bắt đầu mất đi vẻ điềm tĩnh. "Đừng để mọi chuyện đi quá xa. Hai người không thể ra khỏi đây với thứ đó đâu."
Cụ Khiêm bỗng nhiên lên tiếng, giọng cụ run rẩy nhưng uy nghiêm: "Nhà này không đón khách không mời. Ông Trịnh, dòng họ tôi đã giữ cái nền nhà này qua bao cuộc dâu bể, không phải để cho những kẻ như ông đến đây ra lệnh."
Một trong hai gã thanh niên tiến lên định giằng lấy chiếc tráp trên tay Minh. Bản năng bảo vệ bùng phát, Minh lùi lại, va vào kệ đựng trà. Những hũ trà cổ bằng sành đổ xuống, vỡ tan tành, tung ra mùi trà sen thơm ngát trộn lẫn với bụi bẩn.
"Dừng lại!" Minh hét lên. Anh đưa miếng ngọc lên cao, sát vào ngọn đèn dầu đang cháy trên bàn. "Miếng ngọc này có một cơ chế tự hủy bằng nhiệt. Nếu các người tiến thêm một bước, tôi sẽ đốt sạch những đường vân chỉ đường này. Các người sẽ có một miếng đá nát, nhưng sẽ mãi mãi mất dấu kho lưu trữ thật sự!"
Đây là một lời nói dối liều lĩnh. Minh không chắc miếng ngọc có cơ chế đó không, nhưng anh cảm nhận được sự run rẩy trong đôi mắt của ông Trịnh. Với một kẻ hám lợi, giá trị của món đồ quan trọng hơn mạng người.
"Bình tĩnh, Minh..." ông Trịnh giơ hai tay lên ra hiệu cho đám đàn em lùi lại. "Chúng ta có thể thỏa thuận. Cậu muốn gì? Danh tiếng? Tiền bạc? Hay một vị trí đứng đầu viện phục chế?"
"Tôi muốn sự thật được trả về đúng chỗ của nó," Minh nói, từng chữ đanh thép. "Tôi muốn tên của Trần Huyền Diệu được ghi vào sử sách như một học sĩ vĩ đại, không phải là một kẻ câm bị lãng quên."
Hà Linh nhanh chóng tận dụng thời gian, cô đã kịp nhấn nút ghi âm và phát trực tiếp cuộc đối thoại lên một diễn đàn báo chí kín mà cô tham gia. "Ông Trịnh, mọi lời ông nói đều đang được ghi lại. Nếu chúng tôi không ra khỏi đây bình an, đoạn phim này sẽ có mặt trên tất cả các trang báo vào sáng mai."
Tiếng còi xe công an vang lên đầu ngõ. Hà Linh đã bí mật nhắn tin cho một người bạn ở đội cảnh sát hình sự ngay từ lúc họ vào tiệm trà.
Ông Trịnh nghiến răng, sắc mặt chuyển từ tái mét sang xám ngoét. "Cậu giỏi lắm, Minh. Nhưng cậu nên nhớ, lịch sử luôn được viết bởi kẻ thắng cuộc. Cậu chỉ đang giữ một đống giấy lộn mà thôi."
Ông ta quay lưng, vẫy tay ra hiệu cho đám đàn em rút lui. Chiếc xe đen lao đi trong bóng tối, để lại một khoảng lặng đáng sợ trong tiệm trà.
An Minh đổ gục xuống ghế, mồ hôi ướt đẫm áo. Anh nhìn miếng ngọc bội, rồi nhìn cụ Khiêm.
"Cụ ơi, chúng ta phải làm ngay đêm nay," Minh thầm thì. "Lối vào hầm ngầm thật sự... nó nằm dưới ban thờ này đúng không cụ?"
Cụ Khiêm gật đầu, đôi mắt rớm lệ nhìn vào tấm linh vị của dòng họ Trần. "Đã đến lúc rồi. Bóng ma phải trở về với ánh sáng."