Thành phố vào độ sang thu, không khí bắt đầu mang theo cái se lạnh len lỏi vào từng kẽ lá, khiến lòng người cũng vô thức trở nên chùng chình. Khu chung cư cao cấp nằm ven sông này vốn nổi tiếng với sự yên tĩnh tuyệt đối, nơi những bức tường bê tông dày cộp được thiết kế để bảo vệ tối đa quyền riêng tư. Ở đây, người ta có thể sống cạnh nhau hàng năm trời mà chẳng biết mặt hàng xóm, chỉ nhận diện nhau qua những âm thanh mơ hồ phát ra từ phía sau cánh cửa đóng kín.
Tầng 22 của tòa nhà là một căn hộ penthouse rộng lớn, nơi mà chủ nhân của nó — Cơ trưởng Tần Dịch thường xuyên vắng mặt. Cuộc đời anh là những múi giờ đảo lộn, là những đường bay vắt ngang qua lục địa và những khách sạn xa lạ. Khi Tần Dịch trở về nhà vào một chiều thu muộn, thứ chào đón anh thường chỉ là luồng không khí khô khốc từ máy lọc bụi và sự tĩnh lặng đến gai người. Anh cởi bỏ bộ đồng phục phi công, ném chiếc caravat lên ghế sofa, rồi bước ra ban công nhìn xuống.
Dưới chân anh, tầng 21 luôn toát ra một thứ phong vị hoàn toàn khác. Dù chưa bao giờ nhìn thấy chủ nhân căn hộ bên dưới, nhưng Tần Dịch cảm nhận được sự hiện diện của họ qua mùi hương thoang thoảng của hương trà nhẹ nhàng và tiếng lạch cạch đều đặn của máy đánh chữ vào mỗi đêm muộn. Có đôi khi, anh thấy những dải váy áo nhỏ xíu màu hồng nhạt được phơi ngay ngắn ở ban công tầng dưới, nhẹ nhàng đung đưa trong gió như những cánh bướm lạc loài giữa lòng thành phố sắt đá.
Mãi đến chiều hôm ấy, sự tò mò mơ hồ của anh mới có một hình hài rõ rệt.
Tô Nhiên bước ra khỏi siêu thị dưới chân tòa nhà, một tay bế Mầm Nhỏ, một tay xách túi đồ thực phẩm. Cô mặc một chiếc váy lụa dài màu xanh rêu, khoác bên ngoài chiếc cardigan mỏng màu kem. Gió từ sông thổi tới làm tà váy quấn quýt lấy đôi chân thon dài, mái tóc đen lánh xõa ngang vai khẽ bay, để lộ chiếc cổ trắng ngần và mùi hương hoa bưởi thanh khiết tỏa ra từ làn da cô.
Dù đã là mẹ của một bé gái hai tuổi, nhưng ở Tô Nhiên vẫn toát lên vẻ thanh tân của thiếu nữ trộn lẫn với sự mặn mà, điềm tĩnh. Những người đàn ông đi ngang qua không tự chủ được mà ngoái nhìn — họ nhìn vì vẻ đẹp quyến rũ khó cưỡng của cô, nhưng cũng vì ánh mắt cô chưa bao giờ dừng lại ở bất kỳ ai. Trong thế giới của Tô Nhiên, đàn ông chỉ là những vị khách qua đường không tên. Cô yêu cuộc sống này, một cuộc sống không có những lời hứa hẹn hão huyền và cũng không có sự phản bội. Cô đã chọn cách tự tạo ra "người thân" cho mình từ phòng thí nghiệm, để đảm bảo rằng trái tim cô sẽ không bao giờ phải chịu thêm một vết xước nào từ hai chữ "tình yêu".
"Mẹ ơi, con tự đi được." - Mầm Nhỏ dụi đầu vào cổ mẹ, giọng nói non nớt vang lên.
Tô Nhiên mỉm cười, nụ cười hiếm hoi làm bừng sáng cả gương mặt vốn dĩ lạnh lùng. Cô đặt con xuống, dắt bàn tay nhỏ xíu của bé bước chậm rãi trên vỉa hè lát đá.
"Mầm Nhỏ ngoan, về nhà mẹ sẽ làm bánh bí ngô cho con."
Khi họ về đến sảnh chung cư, chiếc thang máy vừa vặn mở ra. Bên trong là Tần Dịch vừa bước ra để đi nhận ca trực tối. Anh mặc bộ đồng phục cơ trưởng phẳng phiu, chiếc áo sơ mi trắng làm nổi bật làn da hơi râm của người thường xuyên tiếp xúc với ánh nắng trên tầng mây cao. Phù hiệu bốn vạch vàng trên vai anh lấp lánh dưới ánh đèn sảnh. Anh đi rất nhanh, bước chân dứt khoát, mang theo một luồng điện trường mạnh mẽ và mùi hương của gỗ đàn hương pha lẫn chút khí trời hanh khô.
Tô Nhiên hơi nghiêng người nhường đường, mắt nhìn xuống mũi giày, không hề có ý định ngẩng lên. Tần Dịch cũng không dừng lại, nhưng khi bước qua bóng dáng mảnh mai ấy, bước chân anh vô thức chậm lại một nhịp. Một mùi hương hoa trà nhàn nhạt, tao nhã lướt qua cánh mũi anh. Đó không phải mùi nước hoa đắt tiền, mà là mùi vị của sự bình yên và một chút gì đó... rất đỗi cô độc.
Anh quay đầu lại, chỉ kịp thấy cánh cửa thang máy đang từ từ khép lại, che khuất bóng lưng thon gầy và bàn tay nhỏ nhắn của đứa trẻ đang nắm lấy vạt váy người phụ nữ. Tần Dịch nhướn mày, nhìn bảng điện tử thang máy đang dừng ở tầng 21.
"Tầng ngay dưới mình sao?" - Anh lầm bầm, khóe môi hơi nhếch lên một độ cong gần như không thể nhận ra, rồi xoay người bước ra cửa, hướng về phía sân bay nơi chiếc Airbus đang chờ đợi để cất cánh vào bóng đêm.