MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVệt Trắng Sau Cánh BayChương 2: Những mảnh ghép bình lặng

Vệt Trắng Sau Cánh Bay

Chương 2: Những mảnh ghép bình lặng

733 từ · ~4 phút đọc

Trong căn hộ tầng 21, buổi sáng luôn bắt đầu bằng tiếng nước sôi reo vui trên bếp và mùi hương trà thoang thoảng. Tô Nhiên không dùng nước hoa. Cô có thói quen ướp những lá trà mộc khô vào tủ quần áo và dùng tinh dầu trà xanh để xông phòng. Vì vậy, mỗi khi cô lướt qua, người ta không cảm thấy sự nồng nhiệt của những quý cô thành thị, mà chỉ thấy một sự thanh tao, lạnh lẽo như một tách trà được pha bằng nước suối mùa đông.

Tô Nhiên đứng bên cửa sổ, tay cầm chiếc lược gỗ chậm rãi chải mái tóc đen dài của mình. Cô mặc một chiếc váy bằng vải lanh màu trắng ngà, dáng người mảnh mai in bóng lên tấm rèm mỏng. Dù đã qua một lần sinh nở, nhưng vòng eo của cô vẫn thon gọn đến ngỡ ngàng, đôi vai gầy gợi cảm luôn toát lên vẻ cần được che chở, dù ánh mắt cô lại nói lên điều ngược lại.

"Mầm Nhỏ, dậy thôi con. Hôm nay chúng ta có hẹn với bác sĩ kiểm tra định kỳ."

Mầm Nhỏ cuộn tròn trong chăn như một chú mèo nhỏ, miệng lầm bầm những tiếng ngái ngủ. Tô Nhiên cúi xuống, mái tóc dài của cô xõa xuống chạm vào má con gái. Lúc này, mùi hương trà trên người cô tỏa ra rõ rệt nhất — nó dịu dàng, an tâm và đầy bao dung. Đứa trẻ hít hà mùi hương của mẹ, mới chịu mở mắt cười toe toét.

Cuộc sống mẹ đơn thân không hề màu hồng như những thước phim trên mạng. Để duy trì vẻ điềm tĩnh ấy, Tô Nhiên phải làm việc gấp ba người bình thường. Sau khi đưa con đi khám, cô lại tất bật ghé qua hiệu sách cũ để lấy tài liệu về dịch. Tay bế con, tay xách túi sách nặng trĩu, mồ hôi lấm tấm trên trán khiến những sợi tóc mai bết dính vào gò má trắng sứ, càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ đầy thực tế của cô.

Cùng lúc đó, tại bãi đậu xe chung cư, Tần Dịch vừa bước xuống từ chiếc xe đưa đón của hãng. Anh vẫn mặc bộ đồng phục phi công, tay xách vali, khí chất áp đảo người nhìn. Khi anh bước về phía thang máy, một mùi hương quen thuộc bất ngờ xộc vào cánh mũi.

Là mùi trà.

Nó nhẹ nhàng đến mức nếu không tinh ý sẽ nghĩ đó là mùi của gió, nhưng Tần Dịch với khứu giác nhạy cảm của một phi công đã lập tức nhận ra. Anh nhìn thấy bóng dáng Tô Nhiên đang loay hoay trước cửa thang máy. Mầm Nhỏ đang quấy khóc vì buồn ngủ, còn túi sách của cô thì bị đứt quai, tài liệu rơi vãi trên sàn.

Tô Nhiên trông có vẻ kiệt sức nhưng cô không hề tỏ ra bối rối. Cô bình thản đặt con xuống, ngồi xổm trên đôi giày bệt, tỉ mẩn nhặt từng trang giấy. Hành động ấy chậm rãi đến mức bướng bỉnh. Cô không ngước lên nhìn ai, cũng không phát ra tiếng thở dài nào.

Tần Dịch đứng cách đó ba bước chân. Anh nhìn thấy chiếc cổ trắng ngần của cô đang ửng hồng vì nóng, thấy sự cô độc vây quanh bóng dáng mảnh mai ấy giữa sảnh chung cư đông người. Anh định bước tới, nhưng bản tính lạnh lùng của anh và sự xa cách toát ra từ cô đã ngăn anh lại.

Cửa thang máy mở ra, Tô Nhiên bế con bước vào, bỏ lại phía sau một không gian vẫn còn vương vít mùi hương trà u uất.

Tần Dịch bước vào sau khi cô đã lên tầng. Trong thang máy đóng kín, mùi hương ấy càng trở nên đậm đặc hơn. Anh khẽ nhắm mắt, hình ảnh người mẹ đơn thân đẹp đến nao lòng nhưng đầy gai góc ấy cứ lởn vởn trong tâm trí. Anh tự hỏi, tại sao một người phụ nữ như cô lại chọn cách tự gánh vác tất cả, đến một hơi ấm của đàn ông cũng không cần đến?

Đêm ấy, ở tầng 22, Tần Dịch không ngủ được. Anh đứng ngoài ban công, nhìn xuống tầng 21 vẫn còn sáng đèn. Tiếng lạch cạch của bàn phím vọng lại trong đêm vắng.