MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVệt Trắng Sau Cánh BayChương 3: Những Cuộc Chiến Mang Mùi Sữa

Vệt Trắng Sau Cánh Bay

Chương 3: Những Cuộc Chiến Mang Mùi Sữa

795 từ · ~4 phút đọc

Thành phố bước vào những ngày mưa phùn rả rích, cái thứ thời tiết khiến người ta chỉ muốn lười biếng cuộn mình trong chăn. Nhưng với một bà mẹ đơn thân như Tô Nhiên, khái niệm "nghỉ ngơi" là một điều xa xỉ phẩm mà cô chưa bao giờ dám mơ tới từ khi Mầm Nhỏ chào đời.

5 giờ sáng, khi bóng tối vẫn còn đặc quánh ngoài cửa sổ tầng 21, Tô Nhiên đã bị đánh thức không phải bởi tiếng báo thức, mà bởi một bàn tay nhỏ xíu, mũm mĩm đang không ngừng vỗ vào mặt mình. Mầm Nhỏ vừa tỉnh giấc, đôi mắt to tròn đen lánh nhìn mẹ không chớp, miệng bập bẹ: "Mẹ... đói... bánh...".

Tô Nhiên khẽ thở dài, cơn buồn ngủ vẫn còn đeo bám nhưng nhìn gương mặt háo hức của con, lòng cô lại mềm nhũn. Cô ngồi dậy, mái tóc đen rối nhẹ xõa ngang vai, chiếc váy ngủ bằng lụa hơi nhăn nheo nhưng không làm giảm đi vẻ quyến rũ tự nhiên. Cô bước vào bếp, thói quen đầu tiên là pha một ấm trà mộc. Mùi hương trà xanh thanh khiết bắt đầu lan tỏa, len lỏi qua từng kẽ lá của chậu tùng bách ngoài ban công, và có lẽ, nó cũng theo gió bay ngược lên tầng 22, nơi người đàn ông phi công vừa trở về sau một chuyến bay dài.

"Mầm Nhỏ ngoan, ngồi đây chờ mẹ một chút."

Tô Nhiên vừa nấu cháo vừa phải để mắt đến cô con gái đang bày biện đống đồ chơi xếp hình khắp sàn nhà. Cuộc sống của cô là một chuỗi những công việc không tên: giặt giũ, nấu nướng, dịch thuật và dỗ dành trẻ con. Nhân vật phụ xuất hiện thường xuyên nhất trong đời cô là bà Vương - người hàng xóm đối diện, một phụ nữ ngoài 50 tuổi tốt bụng nhưng cực kỳ thích buôn chuyện.

"Tiểu Tô à, lại làm bánh bí ngô đấy à? Thơm nức cả hành lang!" - Bà Vương ló đầu vào khi thấy cửa nhà Tô Nhiên đang khép hờ. "Này, tôi bảo, cái cậu ở tầng trên ấy, cậu phi công ấy, đẹp trai thật đấy nhé. Sáng nay tôi thấy cậu ta ở hầm xe, cao ráo, phong độ lắm. Hay là để tôi làm mối cho?"

Tô Nhiên chỉ mỉm cười xã giao, đôi bàn tay mảnh khảnh vẫn nhịp nhàng đảo nồi cháo: "Cháu bận chăm Mầm Nhỏ còn không xuể, thời gian đâu mà tính chuyện đó hả bác."

"Thật là phí của trời!" - Bà Vương tặc lưỡi rồi quay bước đi.

Thực ra, Tô Nhiên không hề bài xích đàn ông vì họ xấu, cô bài xích họ vì cô sợ sự ràng buộc. Quá khứ ở viện mồ côi dạy cô rằng: "Nếu không có kỳ vọng, sẽ không có thất vọng". Cô thà tự mình gánh vác túi gạo 10kg lên tầng, thà tự mình sửa vòi nước hỏng (dù kết quả là nước bắn tung tóe khắp người), còn hơn là phải nợ một ân tình của ai đó.

Một lát sau, sự "kiên cường" của cô bị thử thách. Vòi nước bồn rửa bát bỗng nhiên bị tắc, nước trào ra sàn bếp. Tô Nhiên vừa bế Mầm Nhỏ để con không bị trượt chân, vừa cầm cái mỏ lết loay hoay. Kết quả là chiếc váy lụa trắng ngần của cô bị ướt sũng, ôm sát lấy những đường cong cơ thể, mùi hương trà trên người cô quyện với mùi nước ẩm ướt tạo nên một khung cảnh vừa bừa bộn lại vừa gợi cảm đến kỳ lạ. Cô đứng giữa bếp, nhìn đống hỗn độn, rồi nhìn Mầm Nhỏ đang cười toe toét vì tưởng mẹ đang chơi trò nghịch nước, bỗng dưng cô cũng bật cười theo.

Đúng lúc ấy, tiếng chuông cửa vang lên. Cô ngỡ là bà Vương quay lại, liền ra mở cửa trong tình trạng tóc tai bết dính. Nhưng đứng trước mặt cô không phải bà hàng xóm lắm lời, mà là một người đàn ông cao lớn trong chiếc áo thun đen đơn giản, nhưng vẫn không giấu được khí chất của một cơ trưởng. Tần Dịch đứng đó, trên tay cầm một chiếc máy bay đồ chơi nhỏ.

"Con gái cô đánh rơi ở ban công tầng trên." - Anh nói, giọng trầm ấm như tiếng gió lướt qua cánh bay.

Tô Nhiên sững người, đứng chôn chân tại chỗ. Đây là lần đầu tiên họ đứng gần nhau đến thế ở một cự ly riêng tư. Mùi trà từ người cô và mùi gỗ đàn hương từ người anh va chạm vào nhau, tạo thành một tầng không khí đặc quánh sự bối rối.