MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVệt Trắng Sau Cánh BayChương 4: Người Hàng Xóm "Từ Trên Trời Rơi Xuống"

Vệt Trắng Sau Cánh Bay

Chương 4: Người Hàng Xóm "Từ Trên Trời Rơi Xuống"

677 từ · ~4 phút đọc

Tần Dịch không phải là người thích soi mói đời tư của người khác. Là một cơ trưởng, anh đã quen với việc giữ cho mình một cái đầu lạnh và một trái tim ít dao động. Thế nhưng, người phụ nữ đứng trước mặt anh lúc này - với mái tóc ướt đẫm và đôi mắt chứa đầy sự đề phòng - lại khiến anh không thể rời mắt.

Tô Nhiên nhanh chóng định thần lại, cô đưa tay nhận lấy chiếc máy bay đồ chơi, đầu ngón tay khẽ chạm vào lòng bàn tay ấm nóng của Tần Dịch. Một luồng điện nhẹ lướt qua khiến cô rùng mình, vô thức lùi lại một bước.

"Cảm ơn anh. Xin lỗi vì đã làm phiền." - Cô nói nhanh, định khép cửa lại.

"Nhà cô bị vỡ đường ống nước sao?" - Tần Dịch hơi nhướng mày, ánh mắt anh lướt qua sàn bếp đang lênh láng nước phía sau cô.

Tô Nhiên hơi bặm môi, vẻ kiêu hãnh của cô trỗi dậy: "Tôi tự xử lý được. Cảm ơn anh."

Tần Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như không thấy rõ. Anh không nói thêm, chỉ gật đầu rồi quay lưng đi về phía thang bộ. Anh hiểu kiểu phụ nữ này, họ như những con nhím, càng yếu lòng thì gai càng dựng đứng.

Sau khi anh đi, Tô Nhiên thở phào một cái, nhưng lòng lại thấy bồn chồn lạ thường. Cả ngày hôm đó, cô không thể tập trung vào bản dịch. Hình ảnh đôi bàn tay với những khớp xương mạnh mẽ và ánh mắt sâu thẳm của người hàng xóm tầng trên cứ hiện lên trong tâm trí.

Buổi chiều, Tô Nhiên dắt Mầm Nhỏ xuống sân chơi chung. Đây là khoảng thời gian "xả hơi" duy nhất trong ngày của cô. Cô ngồi trên băng ghế đá dưới gốc cây long não, nhìn Mầm Nhỏ đang chơi cùng các bạn nhỏ khác.

"Mầm Nhỏ, đừng chạy nhanh quá con!" - Cô gọi với theo khi thấy con gái đang cố đuổi theo một chú bướm.

Đúng lúc đó, một chiếc xe SUV màu đen sang trọng từ từ tiến vào bãi đỗ. Tần Dịch bước xuống, anh đã thay bộ đồng phục phi công phẳng phiu để chuẩn bị cho chuyến bay tối. Hình ảnh người đàn ông phong độ, uy nghiêm bước đi dưới ánh nắng chiều vàng vọt khiến không ít bà nội trợ trong sân phải ngoái nhìn.

Mầm Nhỏ đang chạy thì bất ngờ vấp phải một hòn đá nhỏ, ngã nhào về phía trước. Tô Nhiên thót tim định chạy lại, nhưng Tần Dịch ở gần đó đã nhanh hơn. Anh cúi xuống, một tay nhấc bổng đứa trẻ lên một cách nhẹ nhàng.

Mầm Nhỏ không khóc, trái lại con bé còn tròn mắt nhìn Tần Dịch, rồi bất ngờ đưa đôi bàn tay nhỏ xíu chạm vào những chiếc phù hiệu trên vai áo anh.

"Đẹp... đẹp..." - Mầm Nhỏ reo lên.

Tần Dịch đứng im để đứa trẻ nghịch ngợm trên người mình. Anh ngước mắt nhìn về phía Tô Nhiên đang hớt hải chạy tới. Dưới ánh hoàng hôn, gương mặt cô được phủ một lớp ánh sáng hồng nhạt, trông mềm mại và yếu đuối hơn hẳn vẻ gai góc ban sáng.

"Cảm ơn anh một lần nữa." - Tô Nhiên nói, hơi thở có chút dồn dập. Cô vội vàng bế con từ tay anh, cảm nhận được hơi ấm còn sót lại của anh vương trên quần áo của bé.

"Đứa trẻ rất ngoan." - Tần Dịch chỉ nói ngắn gọn rồi bước đi.

Tô Nhiên đứng nhìn bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa kính của sảnh chung cư. Cô chợt nhận ra, vị cơ trưởng này dường như không đáng sợ và "biến số" như cô tưởng. Nhưng ngay lập tức, cô tự nhắc nhở mình: Anh ta là người của bầu trời, còn cô là người của mặt đất. Bầu trời và mặt đất vốn dĩ chỉ gặp nhau ở đường chân trời ảo ảnh mà thôi.