Mầm Nhỏ sau một buổi chiều chạy nhảy quá sức, tối đến liền lăn ra ngủ sớm. Tô Nhiên sau khi dọn dẹp đống đồ chơi, cuối cùng cũng có thời gian cho bản thân. Cô pha một tách trà mộc, ngồi ngoài ban công nhìn xuống thành phố lên đèn.
Cuộc sống một mình thực sự rất yên tĩnh. Đôi khi yên tĩnh đến mức nghe rõ được tiếng lòng mình đang thổn thức. Tô Nhiên nhấp một ngụm trà, vị đắng thanh thanh lan tỏa nơi đầu lưỡi rồi đọng lại vị ngọt hậu. Đó cũng là hương vị cuộc đời cô - phải nếm trải đủ đắng cay mới cảm nhận được sự ngọt ngào từ đứa con nhỏ.
Bỗng nhiên, cô nghe thấy tiếng piano vang lên từ tầng trên. Giai điệu bản "River Flows in You" nhẹ nhàng, sâu lắng nương theo gió thu bay xuống. Tô Nhiên hơi ngẩn ngơ. Hóa ra vị cơ trưởng khô khan kia cũng biết chơi đàn?
Tiếng đàn như đang tâm sự, như đang xoa dịu những mệt mỏi của cô sau một ngày dài. Tô Nhiên vô thức tựa đầu vào lan can, nhắm mắt lại để âm nhạc thấm vào từng lỗ chân lông.
Sáng hôm sau, khi Tô Nhiên đang chuẩn bị đưa Mầm Nhỏ đi học mẫu giáo, cô thấy một túi quà nhỏ treo ở tay nắm cửa. Bên trong là một bộ dụng cụ sửa chữa ống nước mini kèm theo một tờ giấy nhỏ ghi dòng chữ cứng cáp: "Dùng cái này sẽ tốt hơn là mỏ lết cũ - Tần".
Tô Nhiên cầm bộ dụng cụ, lòng bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả. Vừa có chút ấm áp, lại vừa có chút lo sợ. Cô không thích nợ nần ai, đặc biệt là một người đàn ông lạ mặt.
Cô quyết định sẽ đáp lễ. Buổi chiều, cô nướng một mẻ bánh quy trà xanh thủ công, gói ghém thật đẹp trong chiếc hộp thiếc. Đợi đến tối muộn, khi nghĩ rằng anh đã đi bay về, cô mới lấy hết can đảm đi lên tầng 22.
Đứng trước cánh cửa gỗ sang trọng của căn penthouse, tim Tô Nhiên đập thình thịch như thiếu nữ mới lớn. Cô đưa tay định gõ cửa thì cửa bất ngờ mở ra.
Tần Dịch xuất hiện, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, những giọt nước vẫn còn đọng lại trên lồng ngực săn chắc, mạnh mẽ. Anh vừa tắm xong.
Tô Nhiên đỏ bừng mặt, lập tức quay ngoắt đi, lắp bắp: "Tôi... tôi chỉ muốn trả ơn vụ dụng cụ sửa nước. Bánh này... tôi tự làm."
Cô dúi chiếc hộp vào tay anh rồi chạy bán sống bán chết về phía cầu thang bộ, để lại Tần Dịch đứng đó với chiếc hộp thiếc trên tay và một nụ cười thực sự hiện rõ trên gương mặt. Mùi trà từ chiếc hộp và mùi hương từ người cô vừa lướt qua khiến hành lang vốn dĩ lạnh lẽo bỗng trở nên nồng nàn lạ thường.
Tần Dịch mở chiếc hộp, cầm một miếng bánh lên nếm thử. Vị trà đắng nhẹ quyện với vị bơ béo ngậy tan trên đầu lưỡi. Anh nhìn xuống lối cầu thang bộ, khẽ nói: "Tô Nhiên, trà của em... thực sự rất nghiện."