Tần Dịch đi rồi. Căn hộ tầng trên trở nên im lìm, không còn tiếng piano lúc đêm muộn, không còn tiếng bước chân đều đặn. Tô Nhiên vốn dĩ đã quen với sự yên tĩnh, vậy mà giờ đây cô lại thấy nó thật đáng sợ. Mỗi khi đi qua sảnh chung cư, cô vô thức nhìn về phía bãi đậu xe, hy vọng thấy chiếc SUV đen quen thuộc. Mỗi khi nghe tiếng máy bay rền vang trên bầu trời, cô lại ngước lên, tự hỏi liệu có phải là chuyến bay của anh đang trở về hay không.
"Mẹ ơi, chú phi công đi đâu lâu thế ạ?" - Mầm Nhỏ ngồi bên cửa sổ, tay ôm chiếc máy bay đồ chơi mà Tần Dịch tặng, buồn rầu hỏi.
Tô Nhiên xoa đầu con, lòng cũng nặng trĩu: "Chú ấy đang bay ở nơi rất xa, qua những tầng mây xanh để đưa mọi người về nhà con ạ."
Ngày thứ ba Tần Dịch đi, thành phố đón một đợt không khí lạnh tràn về. Tô Nhiên bị cảm nhẹ, đầu óc quay cuồng. Cô vẫn phải gồng mình lên lo cho con, nấu nướng và hoàn thành nốt bản dịch y khoa đang đến hạn. Tối đó, khi vừa dỗ Mầm Nhỏ ngủ xong, cô ngồi sụp xuống sàn phòng khách, cảm thấy cô đơn đến cùng cực. Hóa ra, khi đã nếm trải hơi ấm, người ta sẽ rất khó để chịu đựng lại cái lạnh lẽo của sự đơn độc.
Đúng lúc đó, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ một số lạ, nhưng cô biết ngay là ai: "London đang mưa, anh vừa hạ cánh an toàn. Đừng quên uống nước ấm và đi ngủ sớm nhé, anh nghe Giang Triết nói em đang bị cảm. Chờ anh về."
Chỉ vài dòng chữ đơn giản nhưng lại khiến nước mắt Tô Nhiên tuôn rơi. Cô khóc không phải vì buồn, mà vì thấy mình được quan tâm, được nâng niu sau bao nhiêu năm phải tự làm áo giáp cho chính mình. Cô nhận ra mình đã thua rồi. Cô đã thua trước sự kiên trì và ấm áp của người đàn ông ấy.
Sáng hôm sau, khi cô đang dắt Mầm Nhỏ đi chợ thì gặp bà Vương ở sảnh. Bà Vương cười hớn hở, kéo cô lại gần:
"Tiểu Tô này, tôi bảo nhé, cậu phi công tầng trên ấy, tối qua điện thoại cho tôi nhờ tôi để mắt đến mẹ con cô đấy. Cậu ta bảo cô đang ốm, nhờ tôi mua ít cam tươi sang cho. Này, người đàn ông thế này giờ hiếm lắm, cô phải giữ cho chặt vào!"
Tô Nhiên ngẩn người nhìn túi cam trên tay bà Vương. Anh ở cách cô nửa vòng trái đất, bận rộn với những múi giờ hỗn loạn, vậy mà vẫn tâm niệm lo cho cô từng chút một. Trái tim cô vốn dĩ là một tách trà đắng, nay bỗng chốc như được pha thêm một thìa mật ong ngọt lịm.
Đêm ngày thứ năm, khi kim đồng hồ điểm 12 giờ, Tô Nhiên nghe thấy tiếng thang máy dừng lại ở tầng 22. Cô không kìm lòng được, khoác tạm chiếc áo len, chạy ra hành lang. Cửa thang máy mở ra, Tần Dịch bước ra với vẻ mặt mệt mỏi, vali kéo theo sau, nhưng khi nhìn thấy cô đứng đó, đôi mắt anh lập tức bừng sáng.
Anh buông vali, bước nhanh tới và kéo cô vào lòng. Một cái ôm chặt, mang theo hơi lạnh của sương đêm London và mùi gỗ đàn hương quen thuộc. Tô Nhiên không đẩy anh ra, cô vùi mặt vào ngực anh, hít thật sâu mùi vị mà cô đã nhung nhớ suốt mấy ngày qua.
"Anh về rồi." - Tần Dịch thì thầm vào tóc cô.
"Vâng, anh về rồi." - Tô Nhiên khẽ đáp, vòng tay ôm lấy lưng anh.
Dưới ánh đèn vàng vọt của hành lang chung cư, vệt trắng sau cánh bay cuối cùng cũng đã tìm được bến đỗ bình yên nơi mặt đất.